Nữ Thanh niên xung phong - Lò Thị Lả
Lò Thị Lả, sinh năm 1954, tại bản Hua Sẳng, xã Bản Bo, tỉnh Lai Châu. Lả là con gái út chăm ngoan, lúc nhỏ bà thường đi cùng mẹ lên rừng tìm củ mài, củ sắn để ăn. Lả được các anh chị trong nhà yêu thương, có gì ngon đều được các anh chị chiều. Lả được tình yêu thương của gia đình, chính vì thế mà Lả có được tính đoàn kết và sẵn sàng đi tham gia xung phong mở đường tại biên giới để giúp đỡ hoạt động cách mạng, khai thông đường. Khi nghe tiếng cẻng bà xung phong đi trước tất cả đám bạn.
Bà Lò Thị Lả, sinh năm 1954, dân tộc Thái, hiện đang sinh sống tại bản Hua Sẳng, xã Bản Bo. Từ năm 1969 đến năm 1971, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C233 Lai Châu. Dù là cô con gái út trong gia đình, được cha mẹ hết mực yêu thương, nhưng khi Tổ quốc cần, bà đã sẵn sàng gác lại cuộc sống bình yên nơi bản làng để tình nguyện lên đường, góp sức cùng thanh niên cả nước xây dựng và bảo vệ quê hương.
Nhớ về những năm tháng tuổi trẻ, bà vẫn bồi hồi như mới hôm qua. Ngày chia tay gia đình, mẹ nắm chặt tay con gái, nước mắt lăn dài nhưng vẫn động viên: "Con cứ yên tâm lên đường làm nhiệm vụ, ở nhà đã có bố mẹ." Chính lời dặn ấy đã trở thành động lực để cô gái trẻ năm nào mạnh mẽ bước vào cuộc sống đầy gian khó của lực lượng Thanh niên xung phong.
Những ngày ở đơn vị, bà cùng đồng đội nhận nhiệm vụ mở đường, sửa chữa các tuyến giao thông, vận chuyển đất đá và khắc phục những đoạn đường bị sạt lở. Công việc nặng nhọc tưởng như chỉ dành cho nam giới, nhưng những nữ Thanh niên xung phong như bà chưa bao giờ chịu thua. Đôi bàn tay vốn quen với công việc nương rẫy nay cầm cuốc, cầm xẻng, ngày ngày cùng đồng đội san từng mét đường, dọn từng tảng đá để những tuyến đường luôn được thông suốt.
Có những ngày mưa rừng kéo dài, đất nhão thành bùn, việc đi lại vô cùng khó khăn. Quần áo ướt cả ngày, tối đến chỉ hong tạm bên bếp lửa rồi sáng hôm sau lại mặc tiếp để lên đường làm việc. Những đêm nằm trong lán giữa rừng, tiếng mưa rơi hòa cùng tiếng côn trùng, muỗi rừng đốt đến sưng cả tay chân, nhiều đồng đội bị sốt rét, nhưng không ai bỏ cuộc. Điều giúp họ vượt qua tất cả chính là tinh thần đoàn kết và niềm tin vào nhiệm vụ mình đang thực hiện.
Bà Lò Thị Lả vẫn thường kể rằng, tuy cuộc sống lúc đó vô cùng thiếu thốn nhưng chưa bao giờ bà cảm thấy cô đơn. Đồng đội luôn yêu thương, đùm bọc nhau như anh chị em ruột thịt. Khi một người mệt, người khác sẵn sàng làm thay phần việc. Khi ai đó nhớ nhà, cả đơn vị lại cùng ngồi quây quần bên bếp lửa, hát những bài ca cách mạng để động viên nhau. Chính những tình cảm chân thành ấy đã trở thành ký ức đẹp nhất của tuổi thanh xuân.
Đến hôm nay, mỗi khi Đoàn Thanh niên xã Bản Bo đến thăm, bà lại vui vẻ mở chiếc hòm cũ cất giữ những kỷ vật của một thời tuổi trẻ và kể cho các đoàn viên nghe về những ngày cùng đồng đội làm đường giữa núi rừng Lai Châu. Bà kể về những buổi sáng lên đường khi sương còn phủ kín núi, những ngày mưa rét vẫn không ngừng tay cuốc, tay xẻng, kể về niềm vui giản dị khi một đoạn đường được hoàn thành và mọi người cùng nở nụ cười vì đã góp thêm một phần công sức cho đất nước.
Nhìn những đoàn viên hôm nay được học tập, sinh hoạt trong điều kiện đầy đủ, bà luôn căn dặn các cháu phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, cố gắng học tập, rèn luyện, tích cực tham gia các phong trào tình nguyện, giữ gìn tinh thần đoàn kết và luôn sống có trách nhiệm với quê hương. Theo bà, mỗi thế hệ đều có sứ mệnh riêng, nhưng lòng yêu nước và tinh thần cống hiến thì không bao giờ thay đổi.
Hiện nay, bà Lò Thị Lả là một cựu Thanh niên xung phong gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong, luôn vận động con cháu thực hiện tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư. Với bà, những năm tháng "thời hoa lửa" không chỉ là ký ức đẹp của tuổi trẻ mà còn là hành trang quý giá để bà tiếp tục truyền ngọn lửa yêu nước, tinh thần vượt khó và ý chí cống hiến cho các thế hệ mai sau.



