Cựu Thanh niên xung phong

“NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG” – LỜI KỂ VỀ BÀ MA THỊ CHÍ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Thái Nguyên tuy là tỉnh miền núi xa chiến trường lớn, nhưng vẫn giữ vai trò quan trọng trong việc chi viện sức người, sức của cho tiền tuyến. Nơi đây là vùng căn cứ cách mạng, có nhiều tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí và là nơi sơ tán của cơ quan, trường học. Vì vậy, người dân Thái Nguyên cũng trở thành những nhân chứng sống của một thời bom đạn.

Thái Nguyên06/05/2026Nguyễn Thị Yến (CHI ĐOÀN VĂN PHÒNG ĐĂNG KÝ ĐẤT ĐAI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Thái Nguyên tuy là tỉnh miền núi xa chiến trường lớn, nhưng vẫn giữ vai trò quan trọng trong việc chi viện sức người, sức của cho tiền tuyến. Nơi đây là vùng căn cứ cách mạng, có nhiều tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí và là nơi sơ tán của cơ quan, trường học. Vì vậy, người dân Thái Nguyên cũng trở thành những nhân chứng sống của một thời bom đạn.

Câu chuyện sau được kể lại từ lời của bà nội tôi (khi còn sống), bà Ma Thị Chí một nữ thanh niên xung phong quê ở huyện Phú Lương (cũ) nay là xã Yên Trạch. Năm 1955, khi vừa tròn 21 tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn và đảm bảo giao thông. Bà kể, những con đường đất xuyên rừng thường xuyên bị mưa lũ và bom đạn làm hư hỏng. Mỗi khi có tin máy bay địch đánh phá các tuyến vận chuyển ở miền Bắc, đơn vị lại sẵn sàng lên đường sửa chữa suốt đêm.

Có những đêm mùa đông lạnh cắt da, bà cùng đồng đội đốt đuốc soi đường, san lấp hố bom để kịp cho xe chở hàng tiếp tục hành trình vào Nam. “Bà biết phía trước còn nhiều chiến sĩ đang chờ từng bao gạo, từng thùng đạn,” bà nói. Dù gian khổ, thiếu thốn, nhưng tinh thần lạc quan vẫn luôn hiện diện. Giữa núi rừng, tiếng hát át tiếng mưa rơi, tiếp thêm động lực cho cả đơn vị.

Ngoài lực lượng thanh niên xung phong, người dân Thái Nguyên khi ấy cũng góp sức bằng cách tăng gia sản xuất, nuôi giấu và giúp đỡ bộ đội hành quân qua địa bàn. Những căn nhà sàn đơn sơ trở thành nơi nghỉ chân, những gùi ngô, bao thóc được sẻ chia cho tiền tuyến.

Mỗi khi kể lại câu chuyện năm xưa, bà nội tôi vẫn xúc động khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường. Bà thường nói với con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn