Bài viết

Nữ thanh niên xung phong: Nguyễn Thị Bảng

Hưng Yên06/01/2026Hoàng đức Nam (11a5)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Bảng, một nữ thanh niên xung phong của tiểu đội 4 năm xưa. Hơn nửa đời người đã trôi qua, vậy mà mỗi khi nghe tiếng gió thổi qua những hàng cây, tôi lại nhớ đến những cánh rừng Trường Sơn – nơi tuổi trẻ của tôi nằm lại trong từng vạt đất.

Năm ấy tôi mới mười bảy tuổi, là em út của cả tiểu đội. Tôi theo đơn vị ra tuyến lửa với trái tim háo hức nhưng đôi chân còn run run. Đêm đầu ngủ trong rừng, tiếng bom vang vọng phía xa, đất dưới lưng cũng rung lên từng nhịp. Tôi ôm chiếc chăn mỏng, mắt tròn xoe nhìn bóng tối mịt mùng mà tưởng như chỉ cần nhắm mắt lại là không biết ngày mai có còn thấy bình minh nữa không. Chính chị đội trưởng Thoan đã nắm tay tôi, nói nhỏ: “Em cứ coi đây là nhà mình. Chúng ta còn nhau là còn sống.”

Công việc của tôi là tải đá, lấp hố bom và dẫn đường cho đoàn xe. Cả người lúc nào cũng tẩm đầy mùi khói, mùi đất, mùi mồ hôi. Có những ngày chúng tôi phải làm xuyên đêm để kịp cho đoàn xe ra chiến trường. Đêm tối như mực, chỉ có ánh đèn pin được che bằng giấy nhám để địch khỏi phát hiện. Cứ thế, chúng tôi bước nối nhau, bàn chân lún vào bùn, vai nặng trĩu nhưng chẳng ai kêu mệt.

Khoảnh khắc khiến tôi không bao giờ quên là một chiều mưa lớn. Tiểu đội đang san đất mở lối thì máy bay địch bất ngờ ập đến. Chúng tôi chạy tìm hầm trú ẩn, nhưng vì đường trơn trượt, tôi ngã dúi xuống. Một quả bom nổ cách tôi chỉ vài chục mét, đất đá phủ kín cả lưng. Lúc đó tôi tưởng mình đã không còn nhìn thấy ai nữa. Nhưng rồi chị Thoan lao tới, kéo tôi dậy, đôi tay chị run bần bật nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh lạ thường. Chị nói: “Còn sống là còn phải đi tiếp.” Sau trận ấy, chị Thoan bị thương nặng và không thể ở lại đơn vị. Trước khi rời đi, chị chỉ ôm tôi và dặn: “Thay chị giữ vững con đường này.”

Câu nói ấy đã theo tôi suốt phần đời còn lại. Hòa bình lập lại, tôi trở về với đôi bàn tay sần sùi và những đêm giật mình vì tiếng bom vọng trong quá khứ. Nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc. Bởi tuổi trẻ của tôi, của chị Thoan, của bao cô gái năm nào – tuy gian khổ, mất mát – nhưng sáng ngời ý chí và niềm tin.

Giờ đứng trước tán cây già trước hiên nhà, tôi vẫn thấy trong tiếng gió là lời nhắn gửi của đồng đội: hãy sống xứng đáng với những năm tháng đã hy sinh nơi rừng núi. Và tôi, người nữ thanh niên xung phong bé nhỏ ngày nào, vẫn luôn tự nhủ phải giữ gìn ký ức ấy như giữ một phần linh hồn của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn