NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG THÁI BÌNH LẤP HỐ BOM TRÊN ĐƯỜNG 20
Câu chuyện về một nữ TNXP Thái Bình tham gia lấp hố bom, mở đường trên tuyến đường 20 – con đường máu của Trường Sơn, nơi mỗi nhát xẻng là một lần đối mặt với cái chết.
Đường 20 không phải là con đường.
Đó là ranh giới giữa sống và chết.
Ở nơi ấy, Trần Thị Huệ – cô gái Thái Bình mới tròn mười chín tuổi – cầm xẻng, cầm cuốc, đứng giữa mưa bom mà nghĩ rất đơn giản:
“Đường không thông, bộ đội chết.”
1. Từ ruộng lúa đến Trường Sơn
Huệ rời quê khi chưa kịp biết yêu. Bàn tay quen cấy lúa nay phồng rộp vì đá núi.
Đường 20 bị đánh suốt ngày đêm. Bom khoan, bom nổ chậm, bom bi.
Nhiệm vụ của Huệ: lấp hố bom trong đêm.
2. Lấp bom bằng thân người
Có hố bom sâu hơn ba mét. Đất đá lẫn xác cây, xác người.
Huệ và tổ TNXP xuống hố trước. Trên đầu là bầu trời có thể nổ bất cứ lúc nào.
Có lần bom nổ chậm. Huệ bị hất văng, tai ù đặc. Nhưng đứng dậy, cô lại xúc đất.
Cô nói:
“Nếu mình bỏ, xe không qua được.”
3. Máu hòa vào đất Trường Sơn
Một đồng đội của Huệ hy sinh khi đang lấp hố bom. Máu chảy đỏ đất.
Huệ lặng người vài giây, rồi tiếp tục xúc đất, nước mắt hòa mồ hôi.
Cô thì thầm:
“Đường này phải thông.”
4. Con đường đi qua tuổi trẻ
Ngày chiến tranh kết thúc, Huệ trở về quê. Không chồng, không con, một bên tai điếc.
Nhưng khi nhắc đến Trường Sơn, mắt cô sáng lên.
“Tuổi trẻ tôi nằm lại trên đường 20. Tôi không tiếc.”


