Nữ thanh niên xung phong Trường Sơn – Huyền thoại của tuổi 18
Giữa năm 1968, tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Đoàn 559 có mười cô gái trẻ tuổi, quê ở Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình. Họ mới mười tám, đôi mươi, nhưng ngày đêm làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường, đảm bảo xe ra tiền tuyến.
Giữa năm 1968, tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Đoàn 559 có mười cô gái trẻ tuổi, quê ở Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình. Họ mới mười tám, đôi mươi, nhưng ngày đêm làm nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường, đảm bảo xe ra tiền tuyến.
Trong số ấy có Nguyễn Thị Vân, cô gái nhỏ bé nhưng gan dạ nổi tiếng.
Một buổi tối, khi đang lấp hố bom ở ngầm Ta Lê, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại ném bom. Mảnh đất nơi các cô đang làm việc bị cày nát.
Vân bị thương nặng ở chân, nhưng vẫn cắn răng bò ra đường, cầm cờ hiệu ra hiệu cho xe tăng tiến. Khi đồng đội dìu vào hầm, cô chỉ nói:
“Em chưa kịp báo hết đường thông rồi.”
Đêm ấy, đoàn xe hàng trăm chiếc vẫn qua an toàn.
Sáng hôm sau, khi đồng đội quay lại, chỉ còn thấy chiếc khăn tay của Vân bên hố bom.
Tên cô và đồng đội được khắc trên bia tưởng niệm Thanh niên xung phong Trường Sơn – những “bông hoa lửa” giữa đại ngàn.
👉 Ý nghĩa: Họ là biểu tượng cho tuổi trẻ Việt Nam thời kháng chiến – dâng trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do.



