Nữ thanh niên xung phong với ước mơ con chữ
Sinh ra và lớn lên trong một bản nhỏ của vùng cao Tây Bắc, bà Lò Thị Sỏ sớm thấu hiểu cái nghèo, cái thiếu của đồng bào vùng cao. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, bà tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong với khát khao được cống hiến tuổi trẻ cho đất nước.
Những năm tháng ấy, công việc của bà không chỉ là vận chuyển lương thực, vũ khí qua những cung đường hiểm trở mà còn là chăm sóc thương binh, tiếp tế cho các đơn vị chiến đấu. Địa hình núi cao, rừng sâu, mưa rừng xối xả, cái rét cắt da cắt thịt không làm chùn bước người con gái Lự nhỏ bé. Có những ngày, bà cùng đồng đội phải gùi hàng hàng chục kilômét, vượt suối, băng rừng trong đêm tối để tránh máy bay địch.
Điều đặc biệt ở bà Sỏ là dù trong hoàn cảnh gian khổ, bà vẫn luôn nuôi dưỡng ước mơ con chữ. Những lúc rảnh hiếm hoi, bên bếp lửa le lói giữa rừng sâu, bà dùng que củi viết chữ lên nền đất, dạy đồng đội tập đọc, tập viết. Những “lớp học dã chiến” ấy tuy đơn sơ nhưng đã gieo mầm tri thức cho biết bao thanh niên xung phong.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương và quyết tâm theo đuổi con đường giáo dục. Trở thành giáo viên tiểu học, bà mang theo nhiệt huyết của người chiến sĩ năm xưa để gieo chữ cho thế hệ trẻ. Hình ảnh người cô giáo tận tụy, giản dị, hết lòng vì học sinh đã in đậm trong lòng bao thế hệ.
Câu chuyện của bà Lò Thị Sỏ không chỉ là câu chuyện của một nữ thanh niên xung phong mà còn là biểu tượng đẹp về ý chí vượt khó, khát vọng học tập và cống hiến không ngừng nghỉ.



