Bài viết

NỮ THƯƠNG BINH BÁN VÉ SỐ, GÓP THANH XUÂN XÂY MỘ ĐỒNG ĐỘI

NỮ THƯƠNG BINH BÁN VÉ SỐ, GÓP THANH XUÂN XÂY MỘ ĐỒNG ĐỘI

Quảng Ninh26/01/2026Tỉnh đoàn Quảng Ninh (Tỉnh đoàn Quảng Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ngày xưa tôi cùng đồng đội hứa với nhau, ai còn sống thì phải lo phần mộ cho người nằm xuống…Tôi sống được nên tôi phải giữ lời”. Câu nói tưởng như đơn giản của bà Đặng Thị Bảy – người thương binh hạng 1/4 (với 89% thương tật) đã trở thành lời thề khắc cốt ghi tâm theo bà suốt mấy chục năm qua, in dấu theo từng bước chân tập tễnh trên những con đường làng quê Long Hưng A.

Năm nay tuy đã tròn 80 tuổi, bà Bảy vẫn đều đặn buổi sáng đi bán vé số, buổi tối ghé thăm Nghĩa trang Liệt sĩ xã Long Hưng A, nơi có 144 phần mộ liệt sĩ đang yên nghỉ. Đó là những người đồng đội của bà, những người từng cùng bà chiến đấu, từng cùng bà nguyện thề khi đất nước chưa hòa bình. Bà nói: “Tôi sống sót, tôi phải giữ trọn lời hứa, nếu không làm được thì tôi nhắm mắt cũng không yên lòng.”

Tham gia cách mạng từ năm 13 tuổi với vai trò giao liên, năm 1964, bà được tổ chức cho đi học khóa hộ sinh rồi được kết nạp vào Đảng. Trong chiến dịch Mậu Thân 1968, bà bị thương nặng do trúng 3 mảnh pháo vào đầu, mất cảm giác nửa người, tay phải co quắp, bàn chân phải cũng không còn lành lặn. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng làm bà chùn bước. Sau ngày đất nước giải phóng, không lập gia đình, bà Bảy sống cùng 3 cháu ruột kiếm sống bằng nghề bán vé số dạo.

Suốt gần 13 năm, trên đôi chân tật nguyền, bà vừa mưu sinh, vừa lặng lẽ bỏ ống heo tích góp từng đồng với một mục đích duy nhất: trùng tu nghĩa trang liệt sĩ. Năm 2010, khi biết xã có kế hoạch sửa sang nghĩa trang, bà Bảy cầm trên tay 72 triệu đồng tích cóp gần 13 năm đi bán vé số đến xin góp tiền xây mộ đồng đội. Khi được khuyên giữ lại để dưỡng già, bà chỉ nhẹ nhàng nói: “Đây là tâm nguyện cuối đời của tôi, nếu không thực hiện được thì khi mất đi tôi cũng không thể nhắm mắt.”

Không dừng lại ở đó, bà còn góp thêm tiền để mua hoa quả cúng viếng và thắp đúng 50 nén nhang mỗi ngày cho các phần mộ. Người dân Long Hưng A gọi bà trìu mến là “bà Bảy Nhỏ” – người lính già chưa từng quên đồng đội, chưa từng quên Tổ quốc.

“Tôi sẽ còn làm nếu còn sức khỏe”, bà Bảy tâm niệm như thế. Những bước chân khập khiễng vẫn miệt mài đến nghĩa trang mỗi ngày. Và trong ánh mắt của người phụ nữ nhỏ bé ấy, luôn ánh lên niềm vui lặng lẽ, vì cuối cùng, bà đã giữ trọn một lời hứa thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn