Nữ tình báo nội đô
Nữ tình báo nội đô
Nếu Lan (câu chuyện trước) là đóa hoa giữa chiến hào, thì Tuyết là đóa trà mi kiêu sa trong những buổi dạ tiệc thượng lưu tại Sài Gòn những năm 60. Với danh nghĩa con gái một gia đình trí thức, Tuyết thâm nhập vào giới chức sắc để thu thập tin tức.
Vũ khí của cô không phải là súng đạn, mà là sự nhạy bén, trí nhớ siêu phàm và bản lĩnh của một người cộng sản.
Trong một bữa tiệc đầy rượu ngoại và khói thuốc, Tuyết khéo léo tiếp cận một viên sĩ quan cấp cao. Chỉ bằng vài câu xã giao thông minh, cô đã khiến hắn lơ là cảnh giác. Trong lúc hắn mải mê khoe khoang về "chiến tích", Tuyết đã kịp ghi nhớ những ký hiệu trên bản đồ hành quân hắn vô tình để lộ trên bàn làm việc khi say.
Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét trong một tiệm may nhỏ, cô nhanh chóng mã hóa thông tin để chuyển ra căn cứ. Có những lúc suýt bị lộ khi mạng lưới liên lạc bị đánh phá, Tuyết đã tự tay dùng bàn là nóng bỏng áp vào cánh tay mình để tạo vết bỏng giả, che giấu mảnh giấy nhỏ đang kẹp bên trong băng gạc.
Sống giữa lòng địch, Tuyết luôn phải đóng vai một tiểu thư phù phiếm. Chỉ khi đêm về, đối diện với gương, cô mới được là chính mình – một người con gái khao khát hòa bình. Cô từng viết trong nhật ký:
"Tôi chấp nhận sống một cuộc đời giả dối, để con cháu tôi sau này được sống một cuộc đời thật nhất dưới ánh mặt trời tự do."



