Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ TÌNH BÁO TÁM THẢO ĐỂ TANG BÁC HỒ SUỐT NHIỀU THÁNG NGAY GIỮA LÒNG ĐỊCH

NỮ TÌNH BÁO TÁM THẢO ĐỂ TANG BÁC HỒ SUỐT NHIỀU THÁNG NGAY GIỮA LÒNG ĐỊCH

TP. Hồ Chí Minh15/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

háng 9/1969.

Giữa Sài Gòn đang nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền Việt Nam Cộng hòa, nữ tình báo Tám Thảo vẫn ngày ngày làm việc ngay trong cơ quan của đối phương dưới vỏ bọc một tiểu thư mang tên Mỹ Nhung.

Rồi một buổi sáng...

Một viên thiếu tá Mỹ bước đến bàn làm việc của bà, lạnh lùng buông một câu:

"Ông Hồ mất rồi."

Khoảnh khắc ấy, trái tim người nữ chiến sĩ như chết lặng.

Nhưng chỉ trong tích tắc, bà hiểu rằng nếu để lộ dù chỉ một ánh mắt đau buồn, mọi năm tháng hoạt động bí mật có thể chấm dứt ngay lập tức.

Bà chỉ quay mặt đi, bình thản đáp:

"Vậy hả?"

...rồi tiếp tục cúi xuống làm việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Tên sĩ quan Mỹ nhìn bà dò xét rất lâu rồi mới bỏ đi.

Vừa trở về nhà...

Người nữ tình báo kiên cường ấy ôm chầm lấy cha và bật khóc như một đứa trẻ.

Cha bà nhẹ nhàng an ủi:

"Con khóc sưng mắt thế này mai sao còn đi làm được..."

Nhưng rồi chính ông cũng không cầm được nước mắt.

Hai cha con lặng lẽ khóc suốt đêm vì sự ra đi của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bà Tám Thảo kể rằng, sau ngày Bác mất, Sài Gòn chìm trong bầu không khí tang thương chưa từng có.

Dù bị theo dõi, ngăn cản, người dân vẫn tìm mọi cách tưởng niệm Người.

Công nhân, học sinh, sinh viên lặng lẽ đứng mặc niệm.

Những người tù chính trị trong nhà lao Chí Hòa mỗi sáng đều hát Quốc ca và tổ chức lễ truy điệu Bác.

Ngay cả nhiều cảnh sát của chính quyền Sài Gòn cũng chỉ lặng im nhìn người dân để tang.

Có lần bà đi chợ.

Người bán hàng lắc đầu:

"Hôm nay tôi không bán..."

Không phải vì nghỉ chợ.

Mà vì... họ quá đau buồn trước sự ra đi của Bác.

Một bác đạp xích lô cũng từ chối chở khách trong ngày ấy để dành thời gian tưởng niệm.

Là một điệp viên hoạt động giữa lòng địch, bà không thể công khai để tang.

Nhưng bà vẫn quyết làm một điều.

Suốt nhiều tháng liền...

Bà chỉ mặc áo dài trắng đi làm.

Viên thiếu tá Mỹ bắt đầu nghi ngờ:

"Sao dạo này cô chỉ mặc đồ trắng?"

Không chút do dự, bà mỉm cười đáp:

"Từ nhỏ tôi là tiểu thư, quần áo nhiều lắm. Dạo này trời nóng nên tôi đổi sang mặc màu trắng cho mát."

Tên sĩ quan nghe vậy liền tin ngay.

Không ai biết...

Bộ áo trắng ấy chính là tấm khăn tang lặng lẽ mà người nữ tình báo dành cho vị lãnh tụ kính yêu.

Nhiều năm sau, nhớ lại quãng thời gian ấy, bà Tám Thảo vẫn nghẹn ngào:

"Thực ra làm tình báo đâu được phép liều lĩnh như vậy. Nhưng lúc đó mình đau lòng quá..."

"Kẻ thù sợ người Việt Nam vì chúng ta có Bác. Người như Bác mất... ai mà không khóc thương?"

Ban ngày...

Bà phải tỏ ra bình thản trước mặt đối phương.

Đêm về...

Người nữ chiến sĩ đã trải qua biết bao lần đối mặt với cái chết ấy lại lặng lẽ đóng cửa phòng và khóc một mình.

Có lẽ...

Đó là những giọt nước mắt đau đớn nhất trong cuộc đời của một nữ tình báo kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn