NỮ TNXP TẢI THƯƠNG DƯỚI MƯA RỪNG
Giữa rừng Trường Sơn mưa dầm triền miên, một nữ TNXP quê Thái Bình đã nhiều lần tải thương trong điều kiện khắc nghiệt, giành giật sự sống cho đồng đội khi thiên nhiên và bom đạn cùng lúc thử thách con người.
Mưa rừng Trường Sơn không giống mưa quê tôi.
Nó không dứt, không ồn ào, nhưng ngấm sâu đến tận xương.
Tôi làm nhiệm vụ tải thương. Cáng tre, võng dù. Đường rừng trơn trượt. Có hôm đi từ chiều hôm trước đến sáng hôm sau mới tới trạm quân y.
Cao trào đầu tiên là trận mưa kéo dài nhiều ngày. Đường biến thành suối. Chúng tôi phải lội trong nước ngang đùi, giữ cho cáng không nghiêng. Người thương binh sốt cao, mê man. Tôi vừa đi vừa gọi tên anh, sợ anh lịm đi lúc nào không hay.
Cao trào lớn nhất là đêm mưa kết hợp pháo kích. Pháo nổ, đất đá trùm xuống. Chúng tôi phải đặt cáng xuống, che người bị thương bằng chính thân mình. Tôi cảm thấy từng mảnh đất rơi lên lưng, lạnh buốt.
Khi tới được trạm, tôi kiệt sức. Nhưng nhìn người thương binh được đưa vào mổ, tôi thấy mọi gian khổ đều đáng giá.
Sau chiến tranh, tôi trở về làm y tá xã. Nhưng mỗi khi mưa dài ngày, tôi lại nhớ những chuyến tải thương dưới mưa rừng – nơi một cô gái đã học cách mạnh mẽ hơn nỗi sợ của chính mình.


