Nữ tu Josephine Mai Thị Mậu - Dấu ấn tu sĩ đầu tiên nhận danh hiệu Anh hùng Lao động
Nữ tu Josephine Mai Thị Mậu (sinh năm 1941), quê tại Nam Định, nguyên là giám đốc Trại phong Di Linh (Lâm Đồng) và là tu sĩ đầu tiên được chính phủ Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Sau khi tốt nghiệp Trung cấp Y dược tại Sài Gòn năm 1968, bà xung phong lên miền Thượng, về Trại Cùi Di Linh để cùng cộng sự với Giám mục Gioan Cassaigne Sanh và gắn bó hơn 50 năm chăm sóc bệnh nhân phong. Bà không chỉ điều trị y tế mà còn dạy học cho bệnh nhân cùng con em của họ, nuôi dưỡng và định hư
Bài viết: Nữ tu Josephine Mai Thị Mậu - Dấu ấn tu sĩ đầu tiên nhận danh hiệu Anh hùng Lao động
Dòng chảy lịch sử của dân tộc không chỉ có chương hồi của những chiến công hiển hách, mà còn được dệt nên từ sự tận hiến thầm lặng của những tâm hồn bác ái. Đại diện tiêu biểu cho tinh thần nhân đạo cao cả ấy chính là Nữ tu Josephine Mai Thị Mậu. Suốt hơn nửa thế kỷ gắn bó với Trại phong Di Linh (Lâm Đồng) trên cương vị Giám đốc, bà đã cống hiến trọn vẹn thanh xuân và tâm huyết để chăm sóc y tế, kiến tạo cuộc sống mới cho các bệnh nhân phong. Tấm lòng kiên trinh và sứ mệnh nhân văn của bà đã được khẳng định trọn vẹn khi bà vinh dự là tu sĩ đầu tiên được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động vào năm 2006.
Sơ Mai Thị Mậu (Josephine là Tên Thánh của bà) sinh năm 1941 tại xã Hải An, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định - vùng đất giàu truyền thống. Năm 12 tuổi, bà theo gia đình vào Sài Gòn và học hết bậc phổ thông. Ý định theo ngành y để chăm sóc người bệnh của bà nảy ra từ một lần chứng kiến những đứa trẻ đau đớn kêu khóc tại Bệnh viện Nhi Đồng trong lúc chờ kết quả thi tú tài. Với tinh thần tự lực cánh sinh và lòng nhân hậu, sau khi nhận bằng tốt nghiệp, bà xin vào dòng Nữ tử bác ái Vinh Sơn và được nhà dòng cho theo học nghề y tá. Năm 1968, sau khi tốt nghiệp Trung cấp Y dược ở Sài Gòn, người nữ tu trẻ tuổi đã dũng cảm xung phong lên miền Thượng và được nhà dòng cử về Trại Cùi Di Linh để cùng cộng sự với Giám mục Gioan Cassaigne Sanh. Từ đây, bà bắt đầu hành trình hơn 50 năm làm việc, gắn bó và chung sống với các bệnh nhân phong tại mảnh đất này.
Bước ngoặt vĩ đại làm chấn động giới công tác xã hội và lan tỏa tình yêu thương là những công việc tất bật kéo dài từ 7 giờ sáng đến 5 giờ chiều mỗi ngày của Sơ Mậu. Trại phong có hàng trăm bệnh nhân, có những gia đình mấy thế hệ đều do chính tay Sơ Mậu chăm sóc từ những chuyện nhỏ nhặt nhất như làm giày dép cho bệnh nhân đi đỡ đau. Không chỉ chăm sóc y tế, bà còn khơi dậy ý chí vươn lên của họ bằng cách hướng dẫn những người còn sức lao động làm vườn cà phê, tự tay làm ra sản phẩm để hòa nhập cộng đồng. Sơ Mậu cùng các nữ tu tự mày mò làm giáo viên, tự tìm cách dạy cho người bệnh và con em của họ biết đọc chữ, làm tính. Bà lo cho các em nhỏ từ miếng ăn, giấc ngủ đến bài tập mỗi tối, định hướng cho các em theo ngành y để quay về phục vụ trại. Bản lĩnh và tâm huyết của bà còn thể hiện qua việc vận động xây dựng cơ sở 2, hình thành một ngôi làng mới tại xã Gia Hiệp cho hơn 135 gia đình bệnh nhân đã lành bệnh, cấp đất, dạy họ chăn nuôi, trồng trọt và cách quản lý gia đình để tự tin hội nhập với xã hội.
Sự hy sinh quên mình và những cống hiến nhân đạo vĩ đại của Sơ Mai Thị Mậu đã mang về cho bà nhiều danh hiệu và phần thưởng cao quý cấp Quốc gia. Ghi nhận những đóng góp thầm lặng mà cao cả của bà, năm 2001, Chủ tịch nước đã trao tặng bà Huân chương Lao động hạng III. Đến năm 2005, bà là một trong 12 chiến sĩ thi đua tiêu biểu đại diện cho tỉnh Lâm Đồng tham dự Đại hội thi đua yêu nước tại thủ đô Hà Nội. Đặc biệt, năm 2006, bà vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lao động. Cùng trong năm này, bà được tôn vinh là một trong "10 phụ nữ làm rung động trái tim Việt Nam" do Hội Liên hiệp Phụ nữ, Thời báo Kinh tế Việt Nam và Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức.
Suốt cuộc đời cống hiến, dù khi đương nhiệm Giám đốc hay khi đã ngoài 70 tuổi và chuyển sang làm cố vấn cho trại phong Di Linh, bà luôn giữ vững tinh thần phục vụ vô điều kiện với câu nói lay động: "Chừng nào còn sống, tôi còn ăn ở với bệnh nhân phong!". Câu chuyện về Anh hùng Mai Thị Mậu - người xem mình là người may mắn được Chúa cho lành lặn để đến chia sẻ thay cho những người khác - mãi mãi là niềm tự hào sâu sắc của đất nước. Tên tuổi của bà là ngọn đuốc sáng ngời về lòng nhân hậu, truyền ngọn lửa đam mê, tinh thần tự lực cánh sinh và khát vọng sáng tạo cho toàn thể thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay vững bước trên con đường xây dựng và phát triển một xã hội giàu tình thương.


