Nữ tướng làm nên huyền thoại
rong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, có những người phụ nữ đã bước ra từ cuộc đời bình dị để trở thành những con người phi thường. Họ không mang trên mình vẻ ngoài của những vị tướng nơi chiến trường, nhưng trong trái tim họ có một sức mạnh lớn lao – sức mạnh của lòng yêu nước, của niềm tin và của ý chí không chịu khuất phục.
Một trong những người phụ nữ như thế là Cô Ba Định – nữ tướng Nguyễn Thị Định.
Người dân miền Nam gọi bà bằng cái tên thân thương: “Cô Ba Định”. Hai tiếng ấy nghe gần gũi biết bao. Không phải một danh xưng xa cách của một vị tướng, mà là cách gọi dành cho một người con của quê hương, một người phụ nữ đã sống, chiến đấu và hy sinh cả cuộc đời mình cho đất nước.
Sinh ra trên quê hương Bến Tre, vùng đất được bao bọc bởi những dòng sông và những rặng dừa xanh, Nguyễn Thị Định sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong áp bức, người dân phải chịu cảnh mất nước, mất tự do. Từ khi còn rất trẻ, bà đã tham gia cách mạng, con đường ấy không hề bằng phẳng.
Đó là những năm tháng mà một người phụ nữ muốn đứng lên làm cách mạng phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Có những lần bị địch bắt, bị tra khảo, bị giam cầm, nhưng người phụ nữ ấy vẫn không khuất phục.
Bởi trong bà có một niềm tin rất giản dị mà mãnh liệt: đất nước chưa có độc lập thì người dân chưa thể có cuộc sống bình yên.
Rồi những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất ở miền Nam bắt đầu.
Bến Tre trở thành một trong những địa bàn cách mạng quan trọng. Người dân nơi đây đứng lên đấu tranh, và trong phong trào ấy, hình ảnh những người phụ nữ áo bà ba, khăn rằn, tay không hoặc chỉ với những phương tiện hết sức thô sơ đã trở thành một biểu tượng đặc biệt.
Đó chính là Đội quân tóc dài.
Và phía sau phong trào ấy là một người phụ nữ có vóc dáng nhỏ bé nhưng ý chí lớn lao: Nguyễn Thị Định.
Có lẽ không nơi nào sức mạnh của phụ nữ được thể hiện rõ như ở Bến Tre những năm ấy.
Họ không chỉ chăm lo gia đình.
Họ xuống đường đấu tranh.
Họ che giấu cán bộ.
Họ vận chuyển lương thực, thuốc men.
Họ làm giao liên.
Họ nuôi giấu những người chiến đấu.
Và khi cần thiết, họ cũng trực tiếp đối mặt với kẻ thù.
Những người phụ nữ ấy đã biến sự mềm mại của người mẹ, người vợ thành một sức mạnh đặc biệt của cách mạng.
Người ta gọi đó là “Đội quân tóc dài” – một đội quân không giống bất cứ đội quân nào.
Và Nguyễn Thị Định chính là một trong những người đặt dấu ấn sâu đậm nhất lên phong trào ấy.
Điều làm nên sự đặc biệt của bà không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tài tổ chức, khả năng tập hợp quần chúng và sự thấu hiểu sâu sắc đối với người dân.
Bà hiểu rằng muốn chiến đấu lâu dài, cách mạng phải dựa vào dân.
Muốn dân đứng lên, phải nói được tiếng nói của dân.
Muốn người phụ nữ bước ra khỏi căn nhà nhỏ của mình, phải giúp họ hiểu rằng cuộc đấu tranh giành độc lập cũng chính là cuộc đấu tranh để bảo vệ gia đình, quê hương và tương lai của con cái họ. Từ những cuộc đấu tranh của phụ nữ Bến Tre, phong trào ngày càng lan rộng. Những mái tóc dài tưởng như yếu mềm lại trở thành biểu tượng của sự kiên cường. Những người mẹ, người vợ tưởng như chỉ quen với công việc gia đình lại trở thành những chiến sĩ. Và từ đó, cái tên Nguyễn Thị Định ngày càng gắn với một hình ảnh đặc biệt của cách mạng miền Nam. Bà trở thành một vị tướng.
Nhưng có lẽ điều đáng quý nhất là dù ở bất cứ cương vị nào, người ta vẫn nhớ đến bà bằng một cái tên rất đỗi thân thương: Cô Ba Định.
Đằng sau quân hàm và những trọng trách lớn lao vẫn là hình ảnh một người phụ nữ miền Nam giản dị, gần gũi với đồng bào.
Có những người được lịch sử nhớ đến bởi những trận đánh.
Có những người được nhớ đến bởi những chiến thắng.
Còn Cô Ba Định được nhớ đến bởi một phong trào đã làm thức dậy sức mạnh của hàng triệu người phụ nữ Việt Nam. Bà đã chứng minh rằng trong chiến tranh, phụ nữ không chỉ là những người ở lại chờ đợi.
Họ có thể là những người đứng lên.
Họ có thể cầm súng.
Họ có thể làm giao liên.
Họ có thể tổ chức phong trào.
Họ có thể đứng trước kẻ thù mà không cúi đầu.
Và họ có thể trở thành những người chỉ huy.
Nhưng có lẽ, điều xúc động nhất khi nhắc đến Nguyễn Thị Định không nằm ở những quân hàm, những chức vụ hay những trang sử hào hùng mà nằm ở hình ảnh một người phụ nữ đã đi qua chiến tranh với một trái tim của người mẹ. Bà hiểu hơn ai hết cái giá của chiến tranh bởi chiến tranh không chỉ lấy đi những người lính. Chiến tranh lấy đi những người con của các bà mẹ, lấy đi những người chồng của những người phụ nữ, lấy đi tuổi thơ của những đứa trẻ. Vì thế, mỗi bước đi của bà trên con đường cách mạng cũng là một bước đi hướng tới ngày đất nước được bình yên.
Ngày không còn tiếng súng.
Ngày người mẹ không phải tiễn con ra trận.
Ngày người vợ không phải ngóng chồng.
Ngày trẻ em được lớn lên dưới những hàng dừa xanh của quê hương mà không biết đến tiếng bom rơi.
Và ngày ấy cuối cùng cũng đến.
Đất nước thống nhất.
Hòa bình trở lại.
Những người từng đi qua chiến tranh bắt đầu trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những gì Cô Ba Định để lại thì không bao giờ trở thành quá khứ. Đó là hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam nhỏ bé mà mạnh mẽ, dịu dàng mà kiên cường, gần gũi mà phi thường.
Nhắc đến bà, người ta không chỉ nhớ một nữ tướng. Người ta nhớ một người phụ nữ đã góp phần viết nên một chương đặc biệt của lịch sử dân tộc. Một chương được viết bằng nước mắt, bằng lòng quả cảm, bằng những năm tháng không khuất phục và bằng niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Có lẽ vì thế mà qua bao năm tháng, cái tên “Cô Ba Định” vẫn còn vang lên đầy trìu mến. Không phải chỉ bởi bà từng là một nữ tướng, mà bởi trong hình ảnh của bà, người Việt Nam nhìn thấy một vẻ đẹp rất đỗi thân quen của người phụ nữ Việt Nam:
Khi đất nước cần, họ có thể đứng lên.
Khi quê hương gọi, họ có thể đi đến tận cùng.
Và khi lịch sử sang trang, họ lặng lẽ trở về, để lại phía sau một huyền thoại.
Cô Ba Định – Nguyễn Thị Định – chính là một huyền thoại như thế.
Một người phụ nữ của Bến Tre.
Một người con của miền Nam.
Một vị tướng của cách mạng.
Và hơn hết, một biểu tượng bất khuất của phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.



