NỮ TƯỚNG LÊ CHÂN: ĐÓA HOA HỒNG THÉP CỦA MẢNH ĐẤT XỨ ĐÔNG
NỮ TƯỚNG LÊ CHÂN: ĐÓA HOA HỒNG THÉP CỦA MẢNH ĐẤT XỨ ĐÔNG
Trong chương trình học và những chuyến trải nghiệm thực tế của sinh viên chúng tôi, những địa danh như đền An Biên (Hải Phòng) hay các di tích tại Đông Triều luôn là điểm dừng chân đầy cảm xúc. Nếu liệt sĩ Đặng Quốc Chinh là bản hùng ca thời hiện đại, thì Nữ tướng Lê Chân chính là biểu tượng bất tử cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam từ những ngày đầu dựng nước và giữ nước.
Theo những trang sử mà tôi được tiếp cận tại thư viện trường cũng như với vốn hiểu biết và việc tận dụng những thông tin trên báo chí và đặc biệt hơn giúp tôi khắc sâu và ghi nhớ nhất là nhờ chuyến đi trải nghiệm thực tế : " Hành trình trải nghiệm văn hoá – Sinh viên về nguồn " do trường Đại học Hải Dương nói chung và Khoa Giáo dục Tiểu học nói riêng đã tổ chức.
Bà Lê Chân sinh ra tại làng An Biên (xưa thuộc huyện Đông Triều, phủ Kinh Môn, nay là thị xã Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh – vốn có mối liên hệ mật thiết về địa lý và văn hóa với Hải Dương chúng ta). Bà không chỉ nổi tiếng với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà còn là người thông minh, văn võ song toàn. Tai họa ập đến khi tên thái thú nhà Hán là Tô Định nghe danh bà, định dùng quyền lực ép làm thiếp. Với lòng tự trọng và tinh thần dân tộc cao cả, bà đã thẳng thừng từ chối. Sự oán hận càng sâu sắc khi cha mẹ bà bị giặc sát hại. Nợ nước chồng chất thù nhà, người con gái ấy đã quyết định rời quê hương, xuôi dòng sông Kinh Thầy ra vùng cửa biển để lập nghiệp và chờ thời cơ trả thù. Chi tiết khiến một sinh viên như tôi cảm thấy khâm phục nhất chính là tầm nhìn chiến lược của bà. Bà không chỉ là một chiến binh, mà còn là một nhà tổ chức tài ba. Tại vùng đất mới (nay là Hải Phòng), bà đã chiêu mộ dân lưu tán, khai khẩn đất hoang, lập nên làng An Biên để nhớ về quê cũ. Khi Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa ở Mê Linh, bà Lê Chân đã ngay lập tức tập hợp lực lượng, kéo quân về hội quân. Với tài thao lược xuất chúng, bà được Trưng Vương phong là Thánh Chân công chúa, giữ chức Chưởng quản binh quyền nội phủ, trấn giữ vùng ven biển Đông Bắc. Trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược nhà Hán, bà đã chỉ huy nghĩa quân đánh thắng nhiều trận oanh liệt, khiến quân thù khiếp sợ. Khi Mã Viện kéo đại quân sang đàn áp, dù lực lượng chênh lệch, bà vẫn kiên cường chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.
Tương truyền rằng , trong một trận chiến không cân sức tại vùng núi Lạt Sơn (Hà Nam), để giữ trọn tiết tháo và không rơi vào tay giặc, bà đã gieo mình xuống dòng sông để tuẫn tiết. Sự ra đi của bà là một nốt trầm bi tráng, nhưng tinh thần của bà thì còn mãi với sông núi.
Để nhớ công ơn khai khẩn của Bà, Hải Phòng đặt tên một quận mang tên Bà và dựng tượng Bà trước Trung tâm Triển lãm và Mỹ thuật TP. Hải Phòng (quận Lê Chân, trung tâm TP. Hải Phòng); đồng thời, tên của bà được đặt tên cho giải thưởng "Nữ tướng Lê Chân" để trao cho những phụ nữ có thành tích xuất sắc của đất Cảng. Đứng ở góc độ một sinh viên ngành Giáo dục Tiểu học tại Trường Đại học Hải Dương, tôi nhận thấy câu chuyện về Nữ tướng Lê Chân mang lại những bài học vô giá:
+ Sự kiên trì và tự lập: Từ một người con gái không có gì trong tay, bà đã lập nên làng xóm, xây dựng quân đội.
+ Lòng yêu nước không giới hạn: Bà chứng minh rằng, dù là nam hay nữ, khi Tổ quốc cần, chúng ta đều có thể trở thành những lá chắn vững chãi nhất.
Chúng ta thường tự hào Hải Dương là vùng đất của những vương triều, của những danh nhân văn hóa, nhưng ta cũng không thể quên rằng mảnh đất này cũng là cái nôi nuôi dưỡng những nữ trung hào kiệt như Lê Chân. Bà chính là người đặt nền móng đầu tiên cho sự hình thành của thành phố cảng Hải Phòng sầm uất ngày nay.
Lật lại những trang sử cũ, tôi thầm hứa với lòng mình rằng: Thế hệ trẻ Khoa Giáo dục Tiểu học tại Trường Đại học Hải Dương hôm nay sẽ không chỉ học lịch sử qua sách vở, mà còn phải sống sao cho xứng đáng với dòng máu anh hùng của tiền nhân. Nữ tướng Lê Chân không chỉ là một nhân vật trong truyền thuyết, bà là ngọn lửa cháy mãi về tinh thần độc lập, tự cường của dân tộc Việt Nam.



