NỮ TƯỚNG TRẦN THỊ LAN: BIỂU TƯỢNG KHÍ TIẾT CỦA BẬC LIỆT NỮ TÂY SƠN
Tác giả: Phạm Thị Hồng Nhung
Lịch sử dân tộc Việt Nam là một dòng chảy oai hùng được kiến tạo bằng máu và nước mắt, bằng tinh thần quả cảm bất khuất không chỉ của những đấng mày râu mà còn của những người phụ nữ kiên cường. Trong giai đoạn đầy biến động cuối thế kỷ XVIII, triều đại Tây Sơn nổi lên như một vầng hào quang rực rỡ với những chiến công vang dội lẫy lừng. Sát cánh cùng ba anh em nhà Tây Sơn và Đô đốc Bùi Thị Xuân, lịch sử ghi danh một bóng hồng kiệt xuất – Đô đốc Trần Thị Lan. Bà không chỉ là một biểu tượng về tinh thần thượng võ mà còn là tấm gương sáng ngời về lòng trung quân ái quốc, thà hy sinh vẹn toàn khí tiết chứ không chịu nhục trước kẻ thù.
Trần Thị Lan sinh ra và lớn lên tại đất Tuy Viễn, phủ Quy Nhơn (nay thuộc huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định) – vùng đất địa linh nhân kiệt, nơi sinh ra những dòng võ học trứ danh. Là con nhà nòi của võ sư Trần Kim Báu và là cháu nội danh sư Trần Kim Hùng, từ thuở nhỏ, bà đã sớm bộc lộ tư chất thông minh khác người và một thể chất cường tráng. Thay vì quẩn quanh với những công việc nữ công gia chánh thông thường, Trần Thị Lan lại bộc lộ niềm đam mê cháy bỏng với đao kiếm, quyền cước. Nhờ được ông nội tận tình rèn giũa từ năm năm tuổi, bà sớm tinh thông thập bát ban binh khí, đặc biệt là tuyệt kỹ song kiếm. Lớn lên, Trần Thị Lan không chỉ sở hữu dung nhan xinh đẹp mà còn nổi danh khắp vùng là một tiểu cô nương có võ nghệ cao cường, trí tuệ mẫn tiệp.
Khi phong trào Tây Sơn bùng nổ, với lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần bất bình trước sự thối nát của tập đoàn phong kiến chúa Nguyễn, Trần Thị Lan cùng người em gái đã tham gia vào nghĩa quân. Tại đây, bà đã kết nghĩa tỷ muội với bốn nữ trung hào kiệt khác, bao gồm Bùi Thị Xuân, Bùi Thị Nhạn, Nguyễn Thị Dung và Huỳnh Thị Cúc. Năm người họ được người đời ca tụng với danh hiệu cao quý: "Tây Sơn ngũ phụng thư". Dưới sự dẫn dắt của nữ tướng Bùi Thị Xuân, Trần Thị Lan trở thành một tùy tướng đắc lực, đảm nhận vai trò huấn luyện nghĩa quân và tổ chức đội ngũ nữ binh. Chính trên chiến trường khói lửa, mối lương duyên trời định đã gắn kết bà với danh tướng Nguyễn Văn Tuyết – một trong "Tây Sơn thất hổ tướng". Sự kết hợp giữa hai tâm hồn yêu nước, hai cánh tay võ nghệ oai phong đã tạo nên một gia đình tướng lĩnh mẫu mực, cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho sự nghiệp của vương triều.
Trong suốt những năm tháng chinh chiến, Trần Thị Lan đã lập được nhiều chiến công hiển hách. Không quản ngại hiểm nguy, bà cùng chồng tham gia vào những trận đánh quyết định từ Nam chí Bắc. Đỉnh cao là cuộc hành quân thần tốc mùa xuân năm Kỷ Dậu (1789), bà cùng Đô đốc Nguyễn Văn Tuyết thống lĩnh một cánh quân Tây Sơn tiến đánh đồn quân Thanh, góp phần vào chiến thắng vang dội Ngọc Hồi - Đống Đa, quét sạch quân xâm lược ra khỏi bờ cõi. Bản lĩnh sa trường của Trần Thị Lan được thể hiện qua sự mưu trí, dũng cảm, luôn đi đầu xông pha trận mạc, biến đường song kiếm của mình thành nỗi khiếp sợ của quân thù. Bà không chỉ là một chiến binh dũng mãnh mà còn là một vị chỉ huy đầy lòng bao dung, hết mực thương yêu binh sĩ dưới quyền.
Tuy nhiên, vận nước có lúc thịnh lúc suy. Sau cái chết đột ngột của hoàng đế Quang Trung - Nguyễn Huệ, triều đại Tây Sơn lâm vào cảnh suy vi nhanh chóng khi phải đối mặt với các cuộc tấn công phục thù liên tục của Nguyễn Ánh. Trong những năm tháng gian nguy ấy, lòng trung thành của Trần Thị Lan lại càng tỏa sáng hơn bao giờ hết. Năm 1802, khi kinh thành Phú Xuân thất thủ, Đô đốc Nguyễn Văn Tuyết và Trần Thị Lan nhận nhiệm vụ hộ giá vua trẻ Cảnh Thịnh (Nguyễn Quang Toản) chạy ra Bắc Hà để tổ chức lực lượng kháng cự.
Khi đoàn quân chạy đến vùng châu thổ sông Hồng, quân nhà Nguyễn đuổi kịp và siết chặt vòng vây. Trong trận chiến ác liệt cuối cùng nhằm bảo vệ hoàng đế, Đô đốc Nguyễn Văn Tuyết đã anh dũng hy sinh trên mình ngựa. Chứng kiến người bạn đời ngã xuống, nỗi đau xé lòng không làm Trần Thị Lan ngã quỵ, bà gạt nước mắt, tiếp tục cầm kiếm dẫn dắt số ít binh sĩ còn lại kiên cường chống trả để che chở cho vua. Thế nhưng, sức cùng lực kiệt, quân địch quá đông, Trần Thị Lan cùng các nữ binh bị bao vây chặt và rơi vào tay đối phương.
Rơi vào cảnh tù đày, người nữ tướng Tây Sơn vẫn hiên ngang, bất khuất. Nguyễn Ánh vì mến tiếc tài năng và nhan sắc của bà nên đã dùng mọi lời lẽ dụ dỗ, hứa hẹn ban cho vinh hoa phú quý nếu bà chịu đầu hàng và quy thuận triều đại mới. Thế nhưng, đứng trước những cám dỗ vật chất và sự đe dọa của cái chết, Trần Thị Lan đã thẳng thắn khước từ. Đối với bà, một lòng thờ một chủ, tấm lòng sắt son với triều Tây Sơn và hương hồn người chồng quá cố không gì có thể đánh đổi được. Để giữ trọn khí tiết của một bậc liệt nữ, không để bản thân bị làm nhục, Trần Thị Lan đã chọn cách tự sát trong ngục tối. Sự hy sinh của bà là lời khẳng định đanh thép cho tinh thần "chết vinh còn hơn sống nhục" của người phụ nữ Việt Nam.
Dù triều đại Tây Sơn đã lùi xa vào quá khứ, nhưng hình tượng nữ tướng Trần Thị Lan vẫn sống mãi trong lòng dân tộc. Cuộc đời bà là một khúc tráng ca bất tử về lòng yêu nước, tinh thần thượng võ và lòng trung nghĩa thủy chung. Bà cùng với những nữ tướng Tây Sơn khác đã viết nên những trang sử vàng chói lọi, chứng minh rằng phụ nữ Việt Nam không chỉ đảm đang việc nhà mà khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng mang gươm ra trận, gánh vác giang sơn. Khí tiết thanh cao của Đô đốc Trần Thị Lan sẽ mãi là ngọn đuốc sáng soi đường cho các thế hệ con cháu hôm nay và mai sau về bài học yêu nước và lòng tự hào dân tộc.



