NỮ Y SĨ TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 9
Tôi làm y sĩ trên tuyến đường 9 trong chiến tranh chống Mỹ. Công việc của tôi là tiếp nhận và sơ cứu thương binh từ mặt trận.
Những ngày cao điểm, thương binh được đưa về liên tục. Có lúc tôi không còn phân biệt được ngày hay đêm. Chỉ biết làm việc, băng bó, tiêm thuốc, chuyển người đi tuyến sau.
Có những ca rất nặng. Tôi phải đứng rất lâu bên cạnh, cố gắng giữ bình tĩnh để xử lý. Nhưng khi không còn cách cứu, cảm giác bất lực là điều khó quên nhất.
Có đêm, tôi không ngủ. Không phải vì sợ bom đạn, mà vì không dám rời khỏi phòng thương binh.
Sau chiến tranh, tôi tiếp tục làm ngành y ở địa phương. Công việc vẫn là chăm sóc người bệnh, nhưng không còn tiếng bom, không còn những ca cấp cứu trong điều kiện thiếu thốn như trước.
Tôi hiểu rằng, ký ức chiến tranh không mất đi, nó chỉ chuyển sang một dạng khác – lặng hơn, nhưng sâu hơn.


