Nữ y tá
Một nữ y tá kể rằng có những ngày thương binh được đưa về liên tục.Không đủ thuốc, không đủ giường. Có người bị thương rất nặng.
Cô phải lựa chọn người cứu trước.
“Đó là điều ám ảnh nhất.”
Có những người lính vẫn còn tỉnh.
Họ hỏi: “Bao giờ tôi được về đơn vị?”
Cô chỉ biết nói: “Anh cứ nghỉ đi.”
Nhưng trong lòng cô hiểu có người sẽ không bao giờ trở lại chiến trường.
Sau nhiều năm, cô vẫn nhớ từng khuôn mặt.
“Người ta thường nhớ những trận đánh,” cô nói.
“Còn tôi nhớ những người đã nằm lại trên bàn cấp cứu.”


