Người có công giúp đỡ cách mạng

Nữ Y Tá Chiến Trường Uông Thị Đào: Trọn Việc Nước, Vẹn Việc Nhà

Bài viết là dòng hồi ức chân thực của bà Uông Thị Đào (sinh năm 1948) – một người con của vùng đất Quảng Nam. Dành trọn tuổi thanh xuân nơi tuyến đầu khói lửa để chăm sóc thương binh, hòa bình lập lại, bà lại kiên cường vượt qua gian khó thời bao cấp để vun vén cho gia đình. Từ rừng núi Trường Sơn ác liệt đến cuộc sống bình yên tuổi xế chiều, cuộc đời bà là minh chứng đẹp đẽ cho phẩm chất người phụ nữ Việt Nam: kiên trung, đảm đang và giàu đức hy sinh.

Đà Nẵng29/12/2025Nguyễn Tiểu Uyển (Đoàn xã Nông Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Uông Thị Đào, sinh năm 1948. Năm nay, khi tóc đã bạc màu thời gian, ngồi nhìn con cháu sum vầy, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết nhưng cũng vô cùng gian lao ấy.

Ký ức của tôi bắt đầu từ những ngày khói lửa năm 1965. Khi ấy, đất nước còn chia cắt, tiếng súng chưa bao giờ ngơi nghỉ trên quê hương. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi tham gia du kích xã, rồi vào đội vũ trang an ninh. Nhưng có lẽ, cái duyên lớn nhất của đời tôi là với màu áo trắng, dù lấm lem bùn đất chiến trường. Tôi vừa cầm súng, vừa học nghề y để phục vụ công tác cứu thương.

Hai năm sau, tôi thoát ly gia đình, nhận nhiệm vụ tại Tỉnh ủy Quảng Nam. Rừng núi Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng đầy hiểm nguy trở thành nhà. Ở nơi tuyến đầu ác liệt đó, điều kiện thiếu thốn trăm bề, tay nghề tôi khi ấy cũng còn hạn chế lắm. Nhưng nhìn những đồng chí, đồng đội đau đớn vì vết thương, lương tâm người thầy thuốc và tình đồng chí không cho phép tôi ngơi nghỉ. Tôi đã dốc hết sức mình, ngày đêm tận tụy bên giường bệnh, chỉ mong giành giật lại sự sống cho anh em.

Ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Tôi rời rừng núi trở về thành phố Tam Kỳ trong niềm hân hoan vô hạn. Đảng và Nhà nước đã quan tâm, cho tôi đi học bổ túc văn hóa 3 năm để bù đắp lại những ngày tháng chiến tranh. Sau đó, tôi rẽ hướng sang làm thủ quỹ tại Ngân hàng huyện Quế Sơn.

Công tác được 3 năm thì tôi lập gia đình. Thời ấy, đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, kinh tế khó khăn chồng chất. Đứng trước gánh nặng cơm áo gạo tiền và trách nhiệm làm mẹ, tôi đã đưa ra một quyết định khó khăn: xin nghỉ việc để lui về hậu phương, toàn tâm toàn ý chăm lo cho tổ ấm. Những năm tháng ấy thật sự vất vả, nhưng bằng ý chí của một người lính đã từng nếm trải bom đạn, tôi kiên trì chắt chiu từng chút một để nuôi các con ăn học đến nơi đến chốn.

Giờ đây, khi được hưởng chế độ chính sách của Nhà nước, sống những ngày tháng tuổi già an yên, tôi thấy lòng mình thanh thản lạ. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi tự hào vì mình đã sống một cuộc đời không hoài phí, đã góp một phần thanh xuân nhỏ bé cho những trang sử vẻ vang của dân tộc và hoàn thành trọn vẹn thiên chức của một người mẹ, người vợ trong gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn