Nữ y tá “đường 5 đỏ lửa” – chị Vũ Thị Mai (Vũ Thư)**
Đường 5 những năm chống Pháp được gọi là “tuyến lửa”, nơi mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến cuối cùng. Chị Vũ Thị Mai, sinh năm 1931, là một nữ y tá trẻ mới học nghề được vài tháng nhưng đã xung phong ra mặt đường chiến đấu cùng bộ đội. Nhiệm vụ của chị là sơ cứu thương binh ở các ổ chiến đấu hai bên đường.
Nhiều lần địch bắn pháo cối, chị vẫn lao tới kéo thương binh khỏi vòng vây. Tháng 4 năm 1953, địch tổ chức trận càn lớn dọc đường 5, nã pháo liên tục vào các xóm ven đê. Hôm đó, chị Mai theo tổ cứu thương ứng chiến. Khi đang băng bó cho một chiến sĩ bị thương nặng, địch phát hiện và bắn xối xả. Chị dùng thân mình che cho thương binh, rồi kéo anh xuống hầm trú ẩn.
Khi ra khỏi hầm, thấy ba chiến sĩ bị kẹt giữa đường ray, chị bất chấp pháo đạn crawling bò tới kéo từng người một. Có lúc đạn bắn chỉ cách đầu chị vài gang tay. Sau hơn hai giờ, chị cứu được cả ba người. Cuối ngày, chị kiệt sức, ngất ngay dưới gốc tre.
Sau chiến tranh, chị Mai không nhận bất kỳ giấy khen nào, luôn nói “còn sống là may rồi”. Nhưng đồng đội kể: nếu không có chị, hàng chục chiến sĩ đã không thể trở về. Đường 5 ngày ấy nhuốm máu, nhưng cũng sáng lên nhờ những người con gái Thái Bình kiên cường như chị.



