Nữ y tá "mãi mãi tuổi 19" sau màn tra tấn tàn bạo của địch
Nữ y tá Lê Thị Tuyết rơi vào tay địch trong một trận càn năm 1968. Dù bị tra tấn tàn bạo, chị vẫn nhất quyết không khai, giữ trọn khí tiết và anh dũng hy sinh ở tuổi 19.
Bên dòng sông Vĩnh Định hiền hòa, đài tưởng niệm liệt sĩ Lê Thị Tuyết hiện diện giữa không gian thanh bình ở xã Vĩnh Định, tỉnh Quảng Trị. Đây là nơi tri ân, lưu giữ câu chuyện bi tráng về người con gái đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Liệt sĩ Lê Thị Tuyết (SN 1949) trong gia đình giàu truyền thống cách mạng ở xã Hải Xuân, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị cũ (nay là xã Vĩnh Định). Bố là liệt sĩ chống Pháp, nỗi đau mất cha tôi luyện ở chị Tuyết ý chí kiên cường và quyết tâm đi theo con đường cách mạng. Năm 16 tuổi, chị tham gia du kích, hoạt động trong vùng chiếm đóng của Mỹ - Ngụy.
Năm 1967, chị Tuyết làm y tá của Huyện đội Hải Lăng cũ, cứu chữa thương binh, hoạt động tại những căn cứ quan trọng của bộ đội và du kích ở khu vực núi Thi Ông, Trà Lộc... Năm 1968, trong một lần làm nhiệm vụ, chị Tuyết rơi vào tay địch. Từ đây, chị bắt đầu bước vào một cuộc chiến đấu mới với thử thách khắc nghiệt. Và cũng chính cuộc chiến ấy đã làm sáng lên ý chí kiên trung của người con gái vùng "đất lửa".
Bà Lê Thị Huê (SN 1944), ở thôn Kinh Duy, xã Vĩnh Định cho biết một ngày đầu tháng 7/1968, khi người con đầu lòng mới tròn 5 tháng tuổi, bà bị toán lính Trâu Điên thuộc Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 1 Thủy quân lục chiến Ngụy bắt trong một đợt càn quét.
Giữa khung cảnh ngột ngạt của chiến tranh, người mẹ trẻ bị áp giải ra bờ sông Vĩnh Định trong nỗi lo âu tột cùng. Tại đây, bà Huê nhìn thấy nữ y tá Lê Thị Tuyết cũng bị địch bắt, trói chặt bên gốc cây.
“Chị Tuyết bị bắt trước, sau đó đến lượt tôi. Chúng đẩy hai chị em vào khu vực nghi có gài mìn rồi bắt đốt một số căn nhà được cho là căn cứ cách mạng. Bọn giặc làm đủ mọi cách để lấy thông tin nhưng tôi và chị Tuyết nhất quyết không khai”, bà Huê nhớ lại.
Từ thời điểm đó, bà Huê và nữ y tá Lê Thị Tuyết bị địch giam giữ suốt nhiều ngày, liên tiếp chịu những đòn tra tấn tàn bạo nhằm ép khai ra thông tin về các cơ sở cách mạng. “Chúng đánh đập, đổ nước xà phòng và ớt vào miệng, lên người chúng tôi. Có lần sau trận tra tấn, tôi tỉnh lại thấy chị Tuyết nằm giữa đống bọt xà phòng, gắng gượng nhìn sang và mỉm cười nói với tôi là em không khai chi hết. Mấy thằng lính Ngụy còn lột hết quần áo của chúng tôi rồi kéo lê khắp làng để thị uy”, bà Huê nhớ lại.
Sau khi sát hại liệt sĩ Tuyết, địch tiếp tục giam giữ, đánh đập bà Huê nhằm khai thác thông tin về cơ sở cách mạng. Thế nhưng, trước sự kiên cường và quyết không khuất phục của người phụ nữ ấy, mọi thủ đoạn tàn bạo đều trở nên vô nghĩa. Đi qua lằn ranh sinh tử, bà Huê tiếp tục hoạt động cách mạng, nuôi giấu bộ đội, góp sức mình cho đến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng.



