Cựu Thanh niên xung phong

“Nửa chiếc bánh mì và lời hẹn cưới dang dở"

Đây là câu chuyện tình yêu của Nguyễn Thị Tâm, nữ thanh niên xung phong quê Yên Thành, và Cao Ngọc Hòa, quê Diễn Lộc, Diễn Châu. Hai người yêu nhau trong những năm tháng chiến đấu tại Truông Bồn và đã dự định trở về quê tổ chức đám cưới. Nhưng sáng 31/10/1968, khi cùng đồng đội làm nhiệm vụ thông đường, cả hai đã hy sinh trong trận bom ác liệt. Câu chuyện về nửa chiếc bánh mì Tâm đưa cho Hòa trước lúc lên đường trở thành một ký ức xúc động về tình yêu giữa thời chiến.

Phú Thọ08/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai người trẻ gặp nhau giữa tọa độ lửa

Những năm chiến tranh chống Mỹ, Truông Bồn là một trong những trọng điểm giao thông đặc biệt ác liệt trên tuyến đường 15A.

Ngày cũng như đêm, bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Những đoàn xe vẫn phải vượt qua nơi đây để đưa người và hàng hóa vào chiến trường.

Trong số những người làm nhiệm vụ tại Truông Bồn có Nguyễn Thị Tâm, quê Hợp Thành, Yên Thành, và Cao Ngọc Hòa, quê Diễn Lộc, Diễn Châu.

Giữa những ngày tháng bom đạn ấy, hai người trẻ đã dành tình cảm cho nhau.

Họ yêu nhau không có những cuộc hẹn hò bình thường.

Có khi chỉ là một ánh mắt giữa giờ nghỉ.

Một câu hỏi thăm sau một đêm làm đường.

Một lần gặp nhau vội vã trước khi mỗi người trở về vị trí của mình.

Nhưng tình yêu ấy vẫn lớn dần lên giữa chiến trường.

Theo hồi ức của đồng đội, họ đã yêu nhau nhiều năm và dự định sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ trở về quê tổ chức đám cưới.


Buổi sáng 31 tháng 10

Sáng hôm ấy, Tiểu đội 2 nhận nhiệm vụ khẩn trương ra mặt đường san lấp những hố bom để đoàn xe quân sự có thể vượt Truông Bồn trước khi trời sáng.

Công việc vô cùng nặng nhọc.

Đất đá bị bom cày xới.

Hố bom nối tiếp hố bom.

Những người thanh niên xung phong vẫn lao ra mặt đường.

Họ biết máy bay địch có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.

Nhưng con đường phải được mở.

Bởi phía sau họ là những đoàn xe đang chờ.

Khoảng thời gian ấy, Hòa đến sớm hơn thường ngày.

Anh cùng các nữ thanh niên xung phong tham gia thông đường, rồi có ý định sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ đón Tâm về quê.

Một chuyến về quê.

Một đám cưới.

Một cuộc sống bình thường.

Có lẽ cả hai đã nghĩ rất nhiều về ngày ấy.


Nửa chiếc bánh mì

Trước khi tiếp tục công việc, Nguyễn Thị Tâm đã bẻ một nửa chiếc bánh mì luộc đưa cho Cao Ngọc Hòa.

Đó là một món quà rất nhỏ.

Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, một miếng ăn dành cho nhau cũng chứa đựng sự quan tâm rất lớn.

Các chị em trong tiểu đội còn trêu đùa hai người:

“Nhớ cho chúng mình ăn kẹo cưới với nhé!”

Có lẽ lúc ấy, không ai nghĩ rằng đó lại là những lời cuối cùng dành cho đôi trai gái.

Không ai biết rằng chỉ khoảng nửa giờ sau, chiến tranh sẽ cướp đi cả hai người.


Tiếng bom xé ngang lời hẹn

Khoảng hơn 6 giờ sáng, khi công việc thông đường gần hoàn thành, tiếng máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Bom trút xuống Truông Bồn.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi phủ kín cả khu vực.

Những người thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ không kịp trở tay.

Trong trận bom ấy, 13 chiến sĩ của “Tiểu đội thép” đã hy sinh. Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa cũng nằm lại giữa Truông Bồn.

Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Lời hẹn cưới chưa thành.

Chiếc bánh cưới chưa kịp chuẩn bị.

Những viên kẹo mà đồng đội đùa vui cũng không bao giờ có.

Chỉ còn lại một câu chuyện tình được đồng đội nhớ mãi.


Những người ở lại

Sau trận bom, đồng đội và nhân dân quanh vùng lao vào tìm kiếm.

Đất đá được đào lên từng lớp.

Mọi người hy vọng sẽ tìm thấy những người còn sống.

Nhưng sự thật quá đau lòng.

Trong số 14 chiến sĩ có mặt tại khu vực lúc ấy, Trần Thị Thông là người duy nhất sống sót. Những người còn lại đã hy sinh.

Có những thi thể được tìm thấy sau hai ngày.

Có những người chỉ còn lại một phần thân thể.

Đồng đội phải gạt nước mắt để đưa các anh, các chị về nơi an nghỉ.


Lời kết

Câu chuyện về Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa không chỉ là một câu chuyện tình yêu.

Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh.

Họ cũng từng mong có một gia đình.

Từng mong trở về quê.

Từng mơ một ngày mặc áo cưới.

Từng nghĩ về những đứa con và cuộc sống bình yên.

Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đặt nhiệm vụ lên trên hạnh phúc riêng.

Nửa chiếc bánh mì năm ấy không chỉ là một món quà của tình yêu. Nó trở thành kỷ vật cuối cùng của một lời hẹn chưa kịp thực hiện.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Truông Bồn hôm nay đã không còn tiếng bom.

Nhưng câu chuyện của Tâm và Hòa vẫn nhắc thế hệ hôm nay rằng:

Có một thế hệ đã gửi lại tình yêu, tuổi trẻ và những ước mơ riêng trên con đường ra trận, để đổi lấy một ngày đất nước được hòa bình.

Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp sâu sắc nhất của “thời hoa lửa” – những con người rất trẻ, biết yêu, biết mơ ước, nhưng cũng sẵn sàng hy sinh tất cả vì quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn