Bài viết

Nửa chiếc nhẫn dưới lòng đất Củ Chi

Nửa chiếc nhẫn dưới lòng đất Củ Chi

Quảng Trị28/04/2026Nguyễn Xuân Thắng (Đoàn Trường Cao đẳng nghề)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới địa đạo vùng ven, không gian chật hẹp chỉ vừa đủ một người bò qua, không khí đặc quánh mùi đất ẩm và khói đèn dầu. Nghĩa, anh chiến sĩ đặc công, đang tỉ mẩn dùng một mẩu cưa sắt cắt đôi đồng xu bạc. Một nửa anh đục lỗ làm dây chuyền, nửa còn lại anh mài giũa thành một chiếc nhẫn nhỏ xíu.

Thắm, cô giao liên có đôi mắt sáng, ngồi đối diện anh, đang khâu lại chiếc áo sờn vai cho đồng đội. Họ gặp nhau trong một lần Nghĩa bị thương, được Thắm dìu qua những ngách hầm lắt léo để tránh cuộc càn quét của địch. Tình yêu nảy nở giữa những cơn sốt rét rừng và tiếng xới đất thầm lặng đêm đêm.

"Nghĩa này, sau này hòa bình, anh có về lại thành phố không?" – Thắm hỏi, giọng nhỏ như tiếng gió.
Nghĩa dừng tay cưa, nhìn cô: "Anh về chứ. Anh sẽ đưa em đi dạo trên đường Tự Do, ăn kem Bạch Đằng. Nhưng trước hết, em phải đeo cái này."

Anh trao cho cô chiếc nhẫn bạc được mài từ đồng xu. Nó không bóng bẩy, còn hằn những vết cưa thô ráp. Thắm đeo vào ngón áp út, nó hơi rộng nhưng cô nâng niu như báu vật. "Một nửa đồng xu này anh giữ, một nửa em giữ. Khi nào thống nhất, hai nửa lại thành một, anh nhỉ?"

Sáng hôm sau, Nghĩa nhận lệnh tham gia trận đánh vào bốt địch. Trận đánh ác liệt, hầm hào sụp đổ dưới sức công phá của bom tấn. Thắm đứng ở cửa hầm, tay siết chặt chiếc nhẫn bạc, cầu nguyện giữa tiếng pháo gầm vang.

Nghĩa không trở về trong đoàn quân thắng trận chiều hôm đó. Anh bị kẹt lại trong một ngách hầm bị sập. Khi đồng đội tìm thấy anh, đôi tay anh vẫn nắm chặt nửa đồng xu còn lại, áp sát vào ngực trái. Thắm không khóc thành tiếng. Cô lặng lẽ tháo sợi dây chuyền có nửa đồng xu của mình, đặt cạnh nửa của anh. Hai mảnh bạc chạm vào nhau, kêu lên một tiếng "cạch" khô khốc giữa lòng đất lạnh. Tình yêu của họ đã được "hợp nhất" theo cách đau thương nhất, nhưng vĩnh cửu như chính mảnh đất thép này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn