Cựu chiến binh

Nửa phong lương khô và cái "gia đình" không biên giới

"Trên chiến trường, cái nghèo đói nó dạy người ta cách san sẻ từng hạt muối. Sự sẻ chia không phải là cho đi sự dư dả, mà là cắn đôi sự sống của chính mình."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Trên chiến trường, cái nghèo đói nó dạy người ta cách san sẻ từng hạt muối. Sự sẻ chia không phải là cho đi sự dư dả, mà là cắn đôi sự sống của chính mình."

Trận phòng ngự kéo dài nửa tháng trời, đạn dược còn mà lương thực cạn kiệt. Cả tiểu đội sáu người lả đi vì đói. Chiều hôm đó, anh em lục tìm dưới đáy chiếc ba lô lấm bùn của đồng chí tiểu đội trưởng vừa hi sinh, phát hiện ra một nửa phong lương khô loại 72 được bọc ni-lông kỹ càng.

Khối lương khô cứng ngắc bằng hai ngón tay ấy được bẻ làm sáu mảnh nhỏ xíu. Không ai giành phần hơn, không ai và vội. Từng người bỏ mẩu lương khô vào miệng, ngậm cho nó mềm ra rồi từ từ nuốt, chắt chiu từng chút calo để có sức đêm nay cầm súng gác chốt. Cái "gia đình" Trường Sơn của tụi ông kết nối với nhau bằng những mẩu lương khô thấm đẫm mồ hôi và cả nước mắt như thế.

Hôm nay, mọi thứ đổi khác nhiều rồi. Cái "gia đình" của thế hệ các cháu không còn phải chia nhau từng miếng ăn để sinh tồn nữa. Việc cháu tham gia vào những nhóm "gia đình" công nghệ như Google One để cùng nhau chia sẻ không gian lưu trữ số, bảo vệ những kỷ niệm, những dữ liệu quý giá của những người thân yêu, nó văn minh và tiện lợi vô cùng. Không gian số ấy bao la, không biên giới, nhưng cốt lõi bên trong vẫn là tinh thần sẻ chia, gắn kết và bảo bọc lẫn nhau. Tụi ông chia nhau sự sống, còn các cháu chia sẻ cho nhau những giá trị tinh thần bền vững của thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nửa phong lương khô và cái "gia đình" không biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa