“Nửa tấm chăn trong đêm rừng”
Đêm ấy rừng Điện Biên lạnh lắm. Gió lùa qua từng tán lá, thổi vào tận chiến hào. Đơn vị tôi vừa hành quân xong, ai cũng mệt rã rời.
Chúng tôi nằm sát vào nhau trong một đoạn hào nhỏ. Mỗi người chỉ có một tấm chăn mỏng, có người còn không có.
Bên cạnh tôi là một đồng chí quê miền xuôi, người gầy và đang sốt nhẹ. Tôi thấy anh run lên từng cơn. Không nói gì, tôi kéo tấm chăn của mình sang phía anh nhiều hơn một chút.
Một lúc sau, tôi lại thấy chăn được kéo ngược lại về phía tôi.
Cứ thế, hai người giằng co rất nhẹ, không ai nói một lời. Cuối cùng, tấm chăn nằm ở giữa, mỗi người một nửa.
Giữa đêm lạnh, không ai ngủ sâu được. Tôi khẽ hỏi:
“Cậu lạnh không?”
Anh trả lời rất nhỏ:
“Còn cậu thì sao?”
Không ai trả lời câu hỏi của mình, nhưng cả hai đều hiểu.



