Cựu chiến binh

NỬA THẾ KỶ NHÌN LẠI MỘT ĐỜI BINH NGHIỆP

Nhìn lại chặng đường hơn nửa thế kỷ, người lính chiêm nghiệm về một đời quân ngũ gắn liền với chiến tranh, trách nhiệm và sự cống hiến không ngơi nghỉ.

Hưng Yên10/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc, nhưng với cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh, quãng thời gian ấy như một cái chớp mắt khi nhìn lại cả cuộc đời binh nghiệp của mình. Từ một chàng thanh niên mười tám tuổi lên đường nhập ngũ, đến người lính trưởng thành qua chiến trận, rồi người cán bộ quân đội, người cựu chiến binh tận tụy với cộng đồng – tất cả hợp thành một đời người gắn bó trọn vẹn với hai chữ “phục vụ”.

Nhìn lại nửa thế kỷ ấy, ông không kể bằng chiến công, không nhắc nhiều đến huân chương hay chức vụ. Điều ông nhớ rõ nhất là những năm tháng gian khổ, nơi mỗi ngày trôi qua đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả sinh mạng. Ông nhớ những ngày hành quân liên miên, những đêm ngủ rừng không trọn giấc, những trận đánh mà ranh giới giữa sống và chết mong manh đến nghẹt thở.

Nửa thế kỷ nhìn lại, ông càng thấm thía giá trị của tinh thần đồng đội. Chính tình đồng chí đã giúp người lính vượt qua đói rét, bệnh tật và nỗi sợ hãi. Có những lúc tưởng như không thể tiếp tục, nhưng chỉ một cái nắm tay, một ánh nhìn động viên của đồng đội cũng đủ để bước tiếp.

Sau ngày đất nước thống nhất, binh nghiệp của ông chưa dừng lại. Ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới, rồi học tập, rèn luyện để trở thành sĩ quan chỉ huy. Mỗi giai đoạn, mỗi cương vị đều mang theo những thử thách mới. Nhưng ở đâu, ông cũng giữ trọn tinh thần người lính: kỷ luật, trách nhiệm và tận tụy.

Khi rời quân ngũ, tưởng chừng binh nghiệp đã khép lại, nhưng với Phạm Thanh Tịnh, đó chỉ là sự chuyển tiếp. Ông tiếp tục cống hiến trong vai trò cựu chiến binh, tham gia công tác xã hội, giáo dục truyền thống, góp phần giữ gìn những giá trị đã được đánh đổi bằng máu xương.

Nửa thế kỷ nhìn lại, ông không nuối tiếc. Dù cuộc đời binh nghiệp nhiều gian khổ, nhưng ông tự hào vì đã sống trọn vẹn với lý tưởng của mình. Với ông, được góp một phần nhỏ bé vào lịch sử dân tộc chính là ý nghĩa lớn nhất của đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn