Bài viết

NỬA VÀNG TRĂNG TRÊN CÁT MINH KHỔNG: CHIẾN SĨ PHẠM NGỌC DINH

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Lân (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NỬA VÀNG TRĂNG TRÊN CÁT MINH KHỔNG: CHIẾN SĨ PHẠM NGỌC DINH

Trong cái lạnh sắt se của những ngày đầu năm 1981 nơi vùng biên viễn Tây Nam xa xôi, có một người lính trẻ đã mãi mãi gửi lại tuổi hai mươi ba của mình vào đất bạn. Anh là Phạm Ngọc Dinh, sinh năm 1958, lớn lên giữa tình yêu thương của gia đình và xóm giềng tại xã Tân Xuân, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Rời quê hương khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, anh kiên cường đứng vào hàng ngũ của Đại đội 1, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 157. Giữa chiến trường biên giới Tây Nam vô cùng cam go chống lại tàn quân phục kích, anh đã ngã xuống đầy kiêu hùng vào ngày 24 tháng 01 năm 1981.

Trận đánh ngày 24 tháng 1 diễn ra trên một địa hình trảng cát trống trải nguy hiểm. Đại đội 1 nhận nhiệm vụ chốt chặn một ngả đường huyết mạch để bảo vệ thăng tiến quân nhu. Kẻ thù dùng hỏa lực súng cối và đại liên quét rát mặt, mặt đất như rung chuyển dưới những trận pháo bầy. Giữa làn khói đạn mù mịt mịt bủa vây, Chiến sĩ Phạm Ngọc Dinh vẫn kiên dũng ôm chặt khẩu súng trường, bắn trả chuẩn xác bẻ gãy đợt tiến công rìa chốt của địch. Một quả đạn cối nổ toác ngay cạnh thành công sự, sức ép nghẹt thở găm hàng chục mảnh đạn độc địa vào lồng ngực người chiến sĩ trẻ.

Chi tiết biểu tượng: Khi khói súng tan đi, đồng đội tìm thấy anh Dinh trong tư thế ngả lưng vào vách hào, một tay vẫn ghì chặt báng súng dính máu, tay kia ôm khít túi áo ngực. Nơi túi áo ấy là một bức ảnh nhỏ úa màu chụp vầng trăng khuyết treo trên bến nước quê hương Tân Xuân mà anh luôn mang theo. Nửa vầng trăng trên giấy ấy đã thấm đẫm dòng máu nóng tuổi hai mươi ba, hóa thành biểu tượng của khát vọng hòa bình bất tử, gửi lại đất mẹ niềm tiếc thương vô hạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn