NỬA VIÊN PHẤN MÀU CỦA CÔ GIÁO MỞ ĐƯỜNG
NỬA VIÊN PHẤN MÀU CỦA CÔ GIÁO MỞ ĐƯỜNG
Trên cung đường ngã ba Đồng Lộc đầy bom cày đạn xới, tiểu đội thanh niên xung phong của chị Nhàn bám trụ kiên cường. Vốn là một cô giáo dạy cấp một trường làng tình nguyện ra tiền tuyến, hành trang của chị có nửa viên phấn màu vàng. Đêm đêm, khi những loạt bom vừa dứt và khói súng còn khét lẹt, chị lại ra đứng bên những hốc bom lồi lõm sỏi đá. Nhàn dùng nửa viên phấn ấy cẩn thận vẽ lên thành vách tà vẹt hoặc thân cây cháy sém những mũi tên chỉ hướng đi. Đó là những ký hiệu giao thông đặc biệt, dẫn lối cho những đoàn xe vận tải vượt qua trọng điểm trong đêm tối mịt mù. Màu phấn vàng chói sáng dưới ánh đèn gầm của xe xích, như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi thắp lên niềm tin và hy vọng. Có những đêm mưa rừng tầm tã làm nhòe mờ vết vẽ, chị lại lầm lũi cầm phấn ra tô lại từng mũi tên dẫn lối. Giữa cái chết cận kề, nửa viên phấn của cô giáo trẻ trở thành báu vật bảo vệ huyết mạch giao thông luôn thông suốt. Nhàn nâng niu nó trong túi áo ngực áo quân phục, coi đó là viên phấn thiêng liêng nhất trong cuộc đời cầm phấn của mình. Viên phấn màu thời hoa lửa ấy đã hoàn thành sứ mệnh cao cả, góp phần đưa những đoàn xe ra trận bình an vẹn toàn.


