Cựu chiến binh

Núi Bao Vây Quân Thù

Bắc Ninh19/05/2026PHẠM XUÂN THÁI3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm ấy, vùng trung du miền núi phía tây chìm trong những màn sương dày đặc. Những dãy núi nối tiếp nhau như những bức tường thành khổng lồ, ôm lấy các bản làng nhỏ nằm ven suối. Ban ngày, rừng già âm u, lá cây phủ kín lối đi. Ban đêm, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng suối đổ tạo thành âm thanh vừa bình yên vừa bí hiểm. Nhưng chính nơi ấy lại là chiến trường ác liệt giữa quân giải phóng và những cuộc càn quét của quân địch. Đại đội của anh Lâm đóng quân bên sườn núi đá tai mèo, cách con đường độc đạo mà địch thường vận chuyển quân nhu chỉ vài cây số. Suốt nhiều tháng liền, đơn vị bám rừng, dựng lán bằng nứa, đào hầm dưới gốc cây cổ thụ để tránh máy bay trinh sát. Người dân trong vùng gọi nơi này là “thung lũng đá ngủ”, bởi bốn phía đều là núi cao dựng đứng. Nhưng với bộ đội, đó là vị trí chiến lược quan trọng. Chỉ cần giữ được khu vực ấy, tuyến tiếp tế của địch sẽ bị chia cắt. Đêm nọ, giữa cơn mưa phùn lạnh buốt, anh Lâm nhận được tin trinh sát báo về. “Địch chuẩn bị mở cuộc càn lớn vào khu rừng phía đông.” Trong ánh đèn dầu leo lét, bản đồ được trải trên tấm nilon cũ. Chính trị viên Hòa trầm giọng: “Nếu chúng tràn qua được khe núi này, toàn bộ dân bản phía sau sẽ nguy hiểm.” Mọi người im lặng. Ngoài kia, gió rít từng cơn qua vách đá. Anh Lâm nhìn lên ngọn núi phủ sương rồi nói: “Không thể để chúng vượt qua. Núi rừng này phải trở thành cái bẫy của chúng.” Ngay trong đêm, cả đơn vị bắt đầu chuẩn bị. Những chiến sĩ trẻ mang cuốc xẻng đào công sự men theo sườn đồi. Tổ công binh gài chông tre dưới lớp lá mục. Những thân cây lớn được cưa gần đứt để sẵn sàng đổ xuống chặn đường khi cần. Người dân bản cũng âm thầm giúp đỡ bộ đội. Các cụ già gùi gạo băng rừng. Phụ nữ giã ngô suốt đêm. Những cậu bé người dân tộc thông thuộc từng khe đá làm liên lạc dẫn đường. Trong chiến tranh nơi trung du miền núi, núi rừng không chỉ là địa hình. Nó là đồng minh. Sáng hôm sau, tiếng trực thăng vang lên từ phía chân trời. Từng tốp máy bay lượn vòng trên đỉnh núi rồi xả đạn xuống các triền rừng. Khói lửa bốc lên nghi ngút. Một chiến sĩ trẻ tên Cường nằm trong hầm nghiến chặt răng khi đất đá rung chuyển liên hồi. “Chúng đánh dữ quá anh Lâm…” Anh Lâm đặt tay lên vai cậu: “Cứ bình tĩnh. Chúng mạnh ngoài đồng bằng. Còn ở đây, rừng núi sẽ giữ chân chúng.” Đúng như dự đoán, đến trưa, từng đoàn lính địch bắt đầu tiến vào khe núi. Chúng đi thành hàng dài, lầm lũi giữa màn sương lạnh. Địa hình hiểm trở khiến xe cơ giới không thể đi sâu, chỉ còn bộ binh men theo lối mòn. Từ trên cao, các chiến sĩ giải phóng lặng im quan sát. Đợi toán quân lọt hẳn vào đoạn đường hẹp nhất, anh Lâm giơ tay ra hiệu. Một tiếng nổ lớn vang lên. Khối đá trên sườn núi bị đánh bật, đổ ầm xuống con đường phía dưới. Tiếp theo là hàng loạt thân cây lớn đổ chắn ngang lối đi. Đội hình địch lập tức hỗn loạn. Từ các ụ súng giấu kín trong vách đá, bộ đội đồng loạt nổ súng. Tiếng AK dội vang giữa núi rừng. Quân địch hoảng loạn tìm chỗ ẩn nấp nhưng bốn phía chỉ là đá tai mèo sắc nhọn và rừng cây rậm rạp. Chúng không xác định được hướng tấn công của quân giải phóng. Khói súng hòa với sương núi khiến cả khe rừng mờ đặc. Một toán địch cố men theo con suối để thoát ra phía sau thì sa vào bãi chông. Tiếng la hét vang vọng giữa thung lũng. Nhưng quân địch vẫn rất đông. Sau phút bất ngờ, chúng gọi pháo binh yểm trợ từ căn cứ dưới đồng bằng. Từng quả đạn pháo gầm rít lao tới, nổ tung trên sườn núi. Đất đá văng khắp nơi. Chiến sĩ Minh đang chuyển đạn thì bị sức ép hất ngã xuống mép hào. Máu chảy đỏ bên trán. Anh Lâm lao tới kéo đồng đội vào chỗ kín. “Có sao không?” Minh cắn răng: “Em còn chiến đấu được!” Rồi anh lại ôm thùng đạn tiếp tục bò lên trận địa. Cuộc chiến kéo dài đến chiều. Địch liên tục tổ chức phản kích nhằm mở đường máu thoát khỏi khe núi. Nhưng càng tiến sâu, chúng càng rơi vào thế bất lợi. Những con đường nhỏ ngoằn ngoèo khiến đội hình bị chia cắt. Bộ đội giải phóng thì quá quen địa hình. Họ di chuyển qua từng mỏm đá, từng lối rừng nhanh như bóng sóc. Đến gần tối, sương núi tràn xuống dày đặc. Đó là lúc anh Lâm ra lệnh cho tổ đặc công đánh vào phía sau đội hình địch. Trong màn sương trắng xóa, các chiến sĩ lặng lẽ áp sát. Chỉ vài phút sau, tiếng nổ vang lên từ khu thông tin liên lạc của quân địch. Hệ thống chỉ huy bị tê liệt. Tiếng hò xung phong vang dội khắp núi rừng. Quân địch bắt đầu tháo chạy. Nhiều tên bỏ lại súng đạn, liều mạng trèo qua vách đá để tìm đường thoát thân. Nhưng rừng già tối đen như mê cung. Tiếng còi lệnh của chúng chìm nghỉm giữa tiếng suối và tiếng gió rít. Đêm xuống. Cuộc chiến tạm lắng. Bên sườn núi, những chiến sĩ ngồi tựa lưng vào đá thở dốc. Áo quần ai cũng lấm bùn đất và khói súng. Một nồi cháo loãng được chuyền tay nhau giữa trời lạnh buốt. Chiến sĩ Cường nhìn xuống thung lũng còn âm ỉ cháy rồi khẽ nói: “Em không nghĩ núi rừng lại đáng sợ với chúng như vậy.” Chính trị viên Hòa mỉm cười: “Bởi nơi này là quê hương của mình. Người dân, cây rừng, khe suối… tất cả đều che chở cho bộ đội.” Xa xa, tiếng chim đêm cất lên giữa rừng sâu. Nhưng chiến tranh chưa kết thúc. Hai ngày sau, địch tiếp tục đưa thêm quân vào trung du nhằm tái chiếm khu vực. Lần này chúng chia thành nhiều mũi nhỏ, có máy bay soi đèn suốt đêm. Đại đội của anh Lâm phải liên tục cơ động. Có hôm cả đơn vị hành quân xuyên rừng từ chiều đến sáng. Mỗi người chỉ mang theo vài nắm cơm và bi đông nước. Đôi chân ai cũng rớm máu vì đá sắc. Khó khăn nhất là mùa mưa. Nước suối dâng cao cuốn trôi cầu tre. Đường núi lầy lội trơn trượt. Nhiều chiến sĩ sốt rét run cầm cập nhưng vẫn bám trận địa. Một đêm, khi đơn vị đang trú dưới chân núi, tin báo khẩn truyền tới: một bản làng phía bắc bị địch bao vây. Không chút chần chừ, anh Lâm dẫn tiểu đội vượt rừng ứng cứu. Trời tối đen như mực. Mưa rơi ào ạt. Cả đội men theo mép vực, nhiều đoạn phải bám rễ cây mới không trượt xuống khe sâu. Đến gần sáng, họ tiếp cận được bản làng. Khói lửa bốc lên từ những mái nhà sàn bị cháy. Tiếng khóc của trẻ nhỏ vang lên trong màn mưa. Địch đang gom dân giữa sân đất. Anh Lâm nhanh chóng bố trí lực lượng vòng qua hai bên sườn núi. Đợi khi trời vừa hửng sáng, các chiến sĩ đồng loạt nổ súng. Tiếng súng vọng dội vào vách đá như hàng trăm người cùng tấn công. Quân địch hoảng hốt tưởng bị bao vây lớn nên tháo chạy khỏi bản. Người dân òa khóc khi thấy bộ đội xuất hiện giữa màn mưa lạnh. Một cụ già nắm chặt tay anh Lâm: “Có các chú, bản làng còn hy vọng sống.” Nghe câu nói ấy, những người lính trẻ càng hiểu vì sao họ phải chiến đấu. Không chỉ để giữ núi rừng. Mà còn để giữ từng mái nhà, từng con suối, từng tiếng cười của người dân vùng trung du gian khó. Nhiều năm sau chiến tranh, những ngọn núi năm xưa đã xanh trở lại. Con đường độc đạo ngày nào giờ có xe cộ qua lại đông đúc. Nhưng những người từng sống trong thời khói lửa vẫn không quên những tháng ngày rừng núi trở thành chiến hào. Nơi ấy, thiên nhiên và con người đã cùng nhau tạo thành bức tường thép. Núi không biết nói. Nhưng trong chiến tranh, núi đã bao vây quân thù bằng sương lạnh, bằng vực sâu, bằng lòng dân son sắt và ý chí không khuất phục của những người lính giải phóng. Và giữa đại ngàn mịt mùng năm ấy, chính tinh thần ấy đã làm nên sức mạnh để giữ lấy quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Núi Bao Vây Quân Thù | Câu chuyện thời hoa lửa