Cựu chiến binh

NÚI HIỀM CÒN ĐÓ, NGƯỜI XƯA VẪN ĐÂY

Nhắc đến những cựu chiến binh đã một thời cống hiến tuổi trẻ cho độc lập, tự do của dân tộc, người dân xã Hòa Xuân chúng tôi luôn trân quý và tự hào về cụ Phạm Hùng, sinh năm 1933. Dù nay tuổi tác đã cao, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến đấu gian khổ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm kiêu hãnh của người lính Cụ Hồ.

Đắk Lắk07/04/2026Nguyễn Tấn Tài (Chi Đoàn Công an xã Hòa Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NÚI HIỀM CÒN ĐÓ, NGƯỜI XƯA VẪN ĐÂY

Năm 1949, khi mới 16 tuổi, ông Phạm Hùng đã tham gia lực lượng vũ trang tại Tiểu đoàn 392 Bộ binh. Tuổi trẻ của ông không gắn với tiếng trống trường mà gắn với tiếng súng, những bước hành quân xuyên rừng, những trận đánh giành giật từng tấc đất với quân thù. Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông trực tiếp tham gia nhiều trận đánh quan trọng điển hình tại cầu Bàn Nham và đặc biệt là trận đánh tại Núi Hiềm.

Núi Hiềm khi ấy là một cứ điểm quân sự kiên cố của thực dân Pháp, nhằm khống chế vùng đồng bằng Tuy Hòa và làm bàn đạp tấn công ra các tỉnh Trung Trung Bộ. Từ năm 1947 đến cuối năm 1950, quân dân Hòa Xuân và huyện Tuy Hòa phối hợp với lực lượng vũ trang tỉnh tổ chức gần 100 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều sinh lực địch, làm lung lay tinh thần quân trong đồn. Cuộc chiến đấu kiên cường và bền bỉ ấy buộc quân Pháp phải rút khỏi Núi Hiềm ngày 05/12/1950, giải phóng một vùng chiến lược quan trọng. Ông Phạm Hùng đã góp phần trong chiến công đó, chiến đấu ngay trên mảnh đất quê hương, nơi mỗi tấc đất đều thấm máu và niềm tin của quân dân Phú Yên.

Không chỉ kiên cường chiến đấu, ông còn hai lần chịu thương tật trong lúc làm nhiệm vụ. Lần đầu, khi đang làm trinh sát từ Bàn Nham về khu vực chợ Xéo, ông bị địch phục kích và trúng đạn vào vai trái. Lần thứ hai, trong trận đánh cầu Bàn Nham, ông tiếp tục bị thương nặng ở đùi trái. Những vết thương ấy theo ông suốt cuộc đời, nhưng với ông đó không phải là chiến tích để tự hào; mà đó là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và lòng tận trung với Tổ quốc, là những hy sinh thầm lặng mà mỗi chiến sĩ phải gánh vác.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954, ông được điều về công tác tại Sư đoàn 305, Trường Sĩ quan Đặc công tiếp tục đào tạo lực lượng chiến sĩ tinh nhuệ cho đến khi nghỉ hưu năm 1975. Những đóng góp bền bỉ, đầy tự hào của ông được Nhà nước ghi nhận bằng trao tặng huân chương kháng chiến hạng nhất về đã có công lao trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước; Huân chương chiến công hạng nhất về đã có nhiều thành tích xuất sắc góp phần xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam; Cùng nhiều Huy chương Kháng chiến, Kỷ niệm chương quân đội. Đó không chỉ là phần thưởng cho cá nhân ông, mà là sự khắc ghi đối với một thế hệ đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Với lực lượng Chi đoàn Công an xã Hòa Xuân, câu chuyện của ông Phạm Hùng là bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng kiên trì và ý chí phục vụ nhân dân. Những đồng chí công an xã, dù trong thời bình, cũng có thể học tập tinh thần này để luôn tận tụy, sẵn sàng hy sinh thầm lặng cho sự bình yên của người dân.

Ở tuổi 90, ông vẫn nhắn nhủ con cháu, thanh niên địa phương: “Thế hệ của ông chiến đấu để có hòa bình. Còn thế hệ hôm nay phải sống sao cho xứng với hòa bình ấy. Không cần làm điều lớn lao, chỉ cần cố gắng học tập, lao động, sống tử tế và có ích cho quê hương.”

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Phạm Hùng là một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc, là ngọn lửa truyền tinh thần yêu nước, lý tưởng sống đẹp và trách nhiệm công dân cho lớp trẻ hôm nay. "Mỗi vết sẹo, mỗi câu chuyện thời hoa lửa của ông đều là lời nhắc nhở rằng tự do, hòa bình và hạnh phúc không bao giờ đến dễ dàng. Và chính chúng ta, thế hệ hôm nay, là những người tiếp nối trách nhiệm giữ gìn những giá trị thiêng liêng ấy."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn