Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nước mắt của Mẹ

Tây Ninh01/07/2026Trần Thị Quỳnh Trâm (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư, nắng Tây Ninh như rót mật. Tôi theo đoàn về ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên để thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi. Mẹ sinh năm 1935, ở tuổi 91, dáng Mẹ đã còng, nhưng ánh mắt vẫn sáng khi nhắc về hai người con trai. Trên bàn thờ nghi ngút khói hương là di ảnh Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho - người đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, và Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh - người ngã xuống vì sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc sau ngày hòa bình. Nghe Mẹ kể, tôi mới thấm thía hai chữ “hy sinh” và hiểu mình phải sống ra sao.

Mẹ kể bằng giọng run run: “Thằng Nho đi hồi năm 68, nó biểu hòa bình con về với má. Năm 72 người ta đưa giấy báo tử. Mấy năm sau thằng Vinh lại đi, rồi nó cũng không về.” Hai lần tiễn con ra trận, hai lần nhận tin con mất. Trên đời này còn nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của Mẹ? Hai anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh Nho nằm lại chiến trường để đất nước được thống nhất. Anh Vinh hy sinh để biên cương Tây Ninh được bình yên. Các anh không cần tượng đài, không cần văn bia. Máu xương các anh đã hòa vào đất Tân Biên, hóa thành màu xanh hòa bình, thành tiếng cười của trẻ thơ hôm nay. Nhưng người hy sinh thầm lặng nhất chính là Mẹ. Mẹ đã dâng cho Tổ quốc hai khúc ruột của mình. Danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh hùng” là niềm tự hào, nhưng không thể khỏa lấp những đêm dài Mẹ nhớ con. Ngồi trước Mẹ, tôi chợt hiểu: Tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu của các anh và bằng cả cuộc đời nước mắt của Mẹ. Đó là món nợ mà thế hệ chúng tôi không bao giờ trả hết.

Thế hệ cha anh đã làm tròn sứ mệnh “giữ nước” bằng máu.Thế hệ chúng tôi phải làm tròn sứ mệnh “dựng nước” bằng trí tuệ và mồ hôi. Đó là cách tri ân duy nhất, thiết thực nhất với các anh, với Mẹ.

Là người trẻ Tây Ninh, tôi tự thấy mình phải học thật giỏi, chọn đúng ngành mà quê hương đang cần: phát triển du lịch Núi Bà Đen, logistics ở cửa khẩu Mộc Bài, Xa Mát, hay nông nghiệp công nghệ cao cho mãng cầu, muối tôm. Học để trở về, để xây dựng tỉnh nhà giàu đẹp hơn, chứ không phải chê quê nghèo mà rời đi.

Bảo vệ Tổ quốc thời bình là bảo vệ trên không gian mạng. Là tỉnh táo trước tin giả, là giữ gìn bản sắc văn hóa Lễ Vía Bà, là tự hào về căn cứ địa Bắc Tây Ninh năm xưa. Là sống tử tế, sống có trách nhiệm, không làm hoen ố hình ảnh quê hương.Cống hiến là những mùa hè xanh về với Tân Biên, là dám khởi nghiệp từ đặc sản quê mình. Là sẵn sàng lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc gọi tên. Bởi các anh đã dâng cả tuổi xuân, chúng tôi không có quyền sống hoài, sống phí.

Rời căn nhà nhỏ của Mẹ Hợi, nắm bàn tay nhăn nheo của Mẹ, tôi tự hứa với lòng: Sẽ sống xứng đáng. Thế hệ các anh đã ngã xuống để Tổ quốc đứng lên. Thế hệ chúng tôi phải sống, học tập và lao động để Tổ quốc vươn mình bay lên. Đó không chỉ là trách nhiệm, mà là mệnh lệnh từ trái tim, là lời tạ lỗi muộn màng gửi đến các anh và những người Mẹ Anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn