Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con
Nước mắt mẹ không còn, vì khóc những đứa con
Chiến tranh đã qua đi, nhưng nỗi đau của chiến tranh vẫn còn ray rứt, nhức
nhối và vang vẳng đâu đây. Những giọt nước mắt của người thân các Anh
hùng liệt sĩ sẽ còn rơi mỗi khi nghĩ về các anh, tưởng nhớ đến công ơn to lớn
của các anh và càng cảm động, tri ân những người Mẹ anh hùng đã sinh ra
những người con anh hùng. Cám ơn các mẹ đã sinh cho dân tộc Việt Nam
những người anh hùng mà đời đời thế hệ con cháu nước Việt không bao giờ
quên ơn.
Trong những ngày tháng 7 ý nghĩa và cảm động này, chúng ta tưởng nhớ và
tri ân các Anh hùng liệt sĩ đã hy sinh cho sự nghiệp giải phóng và bảo vệ đất
nước. Các anh đã hy sinh, nhưng câu chuyện kể lại về các anh vẫn mãi mãi
là bản hùng ca. Và chắc chắn không thể thiếu những câu chuyện xúc động về
các Mẹ Việt Nam anh hùng.
Với mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904-2010), xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh
Quảng Nam là một trong những người Mẹ vĩ đại như thế.
Hiếm có bà mẹ nào gánh chịu nhiều khổ đau như Mẹ Nguyễn Thị Thứ. 9
người con ruột, một con rể và một cô cháu ngoại đã lần lượt hy sinh trong hai
cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ. Bà Lê Thị Trị, người con gái hiện
nay còn sống, kể: “Mỗi lần nghe tin một đứa con hy sinh, mẹ cắn răng khóc
thầm…". Thời chiến tranh bà Trị vẫn còn nhỏ xíu, song vẫn nhớ như in hình
ảnh người mẹ những khi có giấy báo tử gửi về.
"Có mấy bận giấy báo tử các anh tôi liên tiếp từ chiến trường báo về, Mẹ thẫn
thờ lặng im hoặc quẩn quanh trong vườn nhà nhặt cái này, lượm cái kia như
người mê sảng. Nhưng thời gian dần nguôi ngoai, các chú dân vận địa
phương đến động viên, mẹ tiếp tục cho các anh khác lên đường. Các anh rời
nhà ra đi, nhiều đêm dài sau đó Mẹ trằn trọc, thức trắng âu lo”, người con gái
cuối cùng của Mẹ Thứ hồi tưởng.
Chồng con liên tiếp vào chiến trường, Mẹ Thứ ở nhà tần tảo nuôi con và cháu
khôn lớn. Suốt 30 năm, Mẹ cần mẫn cùng các con đào hầm trong vườn để
nuôi giấu chiến sĩ cách mạng hoạt động bí mật ngay trong lòng địch. Bao đêm
dài Mẹ thao thức canh chừng nhiều cuộc họp quan trọng của cán bộ, chiến sĩ
ngay dưới những căn hầm bí mật trong khu vườn nhà.
Cựu chiến binh Lê Tự Tân (80 tuổi) còn nhớ như in những ngày Mẹ Thứ nhiệt
tình góp gạo vào quỹ “nuôi quân”, những đêm họp mật gần như nín thở của
chiến sĩ, bộ đội bên dưới những căn hầm. Ông Tân hồi tưởng: “Tôi nhớ nhất
là hình bóng Mẹ gầy gò bên chiếc đèn dầu tù mù trông chừng từng bữa ăn,
giấc ngủ cho đến họp hành của các cán bộ, chiến sĩ. Nhớ nhất là cái nồi đồng
to bằng cái nia nấu cơm nuôi quân của Mẹ, chén cơm nóng chuyển xuống
hầm “giải” cơn đói cho lực lượng bộ đội mỗi khi hành quân về tá túc tại đây”.
"Mẹ hiền từ, nhiệt tình, thương anh em bộ đội chúng tôi như con đẻ của mình.
Mỗi dịp ghé về thăm Mẹ, bà dặn dò từng li, từng tí: "Sự nghiệp cách mạng
còn dài, tụi bây phải cẩn thận, sơ hở là hỏng hết"”, ông Lân nhớ lại.
Nỗi đau trong lòng Mẹ dường như dâng đến tột cùng lại đúng vào ngày giải
phóng đất nước 30/4/1975. Ngày ấy, quê hương Quảng Nam đã được giải
phóng, Mẹ Thứ khấp khởi mừng mong người con trai cả là Lê Tự Chuyển
đang chỉ huy biệt động Sài Gòn sẽ được bình yên trở về quê hương. Thế rồi
anh cũng đã ngã xuống trên đường phố Sài Gòn ngay trong ngày đất nước
hòa bình.
Nghẹn ngào thắp nén hương trên bàn thờ của Mẹ, ông Lê Tự Thử, người con
trai thứ 8 bộc bạch: “Đời Mẹ tôi chịu quá nhiều nỗi đau, mỗi lần nghe tin các
anh của tôi hy sinh là mẹ đớn đau từng khúc ruột nhưng rồi cũng chính Mẹ
gạt nước mắt khuyên anh em tôi xung phong vào mặt trận “Quyết tử cho Tổ
quốc quyết sinh”.
Ông Thử cũng nhập ngũ, vào chiến trường và là người may mắn trở về. Từ
ngày ấy đến khi mẹ mất, ông thường xuyên chứng kiến cảnh Mẹ mình ngồi
bên mâm cơm với 11 cái chén và đôi đũa, nhắc tên từng đứa đã hy sinh.
Cuộc đời mẹ đã trở thành huyền thoại, thành tượng đài của lòng yêu nước,
đức hy sinh.
Không ai sinh ra để mong muốn được dựng tượng đài. Càng không ai muốn
nỗi đau của mình được tô đắp nên tượng.
Nỗi đau, sự hy sinh vô bờ bến của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng và hàng
triệu triệu người Mẹ liệt sĩ Việt Nam đã trở thành tượng đài trong lòng người
dân và con cháu muôn đời.



