Nước Mắt Ngày Đoàn Tụ
Nước Mắt Ngày Đoàn Tụ
Tôi là Hồ Thị Mai, sống ở vùng ven Sài Gòn trong những năm chiến tranh. Gia đình tôi chịu nhiều mất mát, chồng tôi đi xa nhiều năm, người thân mỗi người một nơi vì bom đạn. Cuộc sống luôn trong cảnh lo âu, thiếu thốn. Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, ai cũng hồi hộp chờ đợi tin tức. Sáng 30 tháng 4, tôi nghe tiếng xe quân giải phóng tiến vào thành phố và tiếng người reo vang ngoài đường. Hàng xóm gọi nhau chạy ra xem. Khi nghe tin chính quyền Sài Gòn đầu hàng, tôi ôm chặt các con mà khóc. Đó không phải là nước mắt buồn đau, mà là nước mắt của niềm vui sau bao năm chờ đợi. Tôi biết từ nay chiến tranh đã kết thúc, đất nước sẽ hòa bình và gia đình tôi có cơ hội đoàn tụ. Chiều hôm ấy, khu xóm nhỏ của tôi rộn ràng tiếng cười nói. Người ta mang cơm, nước ra chia sẻ cho nhau như ngày hội lớn. Với tôi, ngày 30 tháng 4 là ngày đẹp nhất, vì đó là ngày mở ra hy vọng cho biết bao gia đình Việt Nam.


