Bài viết

Nước Mắt Ngày Đoàn Tụ Khó Phai

Hải Phòng25/08/2026Đoàn Phường Nam Gia Nghĩa ((ĐN) Đoàn phường Nam Gia Nghĩa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những năm tháng dài của chiến tranh, điều mà người lính mong chờ nhất không phải là những lời ca ngợi.

Đó là ngày được trở về.

Ngày ấy, những con đường quê bỗng trở nên thân thuộc đến lạ. Người mẹ già đứng trước cổng, đôi mắt không ngừng nhìn về phía xa. Người vợ ôm chặt lấy người chồng sau bao năm cách biệt. Những đứa trẻ có khi đã lớn mà chỉ biết cha qua những bức ảnh cũ.

Có những cuộc đoàn tụ trọn vẹn.

Nhưng cũng có những người trở về với thương tật, với những ký ức không thể nào quên. Và có những người mãi mãi không trở về.

Vì thế, nước mắt ngày đoàn tụ không chỉ là nước mắt của niềm vui.

Đó còn là nước mắt của những năm tháng chờ đợi, của những cuộc chia ly, của những người đã nằm lại nơi chiến trường.

Một cái ôm sau hàng chục năm xa cách có thể chứa cả một đời người.

Một tiếng gọi “Mẹ ơi!” có thể khiến người mẹ chờ đợi bao năm bật khóc.

Một người lính bước qua cánh cửa quê nhà có thể mang theo cả những gương mặt của đồng đội đã không còn cơ hội trở về.

Ngày đoàn tụ vì thế không bao giờ chỉ có niềm vui.

Nó là khoảnh khắc quá khứ và hiện tại gặp nhau.

Là lúc những người còn sống nhìn lại con đường mình đã đi qua.

Và cũng là lúc người ta hiểu sâu sắc rằng:

Hòa bình không tự nhiên mà có.

Đằng sau những giọt nước mắt ngày đoàn tụ là biết bao năm tháng chờ mong, biết bao cuộc chia tay và biết bao tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường.

Có những giọt nước mắt rơi xuống trong ngày gặp lại. Nhưng chính những giọt nước mắt ấy đã làm cho hai chữ “hòa bình” trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn