Nước mắt ngày hội ngộ
Có những cuộc gặp lại không ồn ào.
Không cần nhiều lời.
Chỉ cần một ánh nhìn là đủ để nước mắt tự rơi.
Người ta gọi đó là nước mắt ngày hội ngộ.
Sau nhiều năm chiến tranh kết thúc, tại một buổi gặp mặt cựu chiến binh tổ chức ở vùng đất miền Trung thuộc Quảng Trị, những người lính năm xưa trở về.
Người tóc đã bạc.
Người lưng đã còng.
Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên như ngày nào trên tuyến đường Trường Sơn.
Họ từng đi qua cùng một chiến hào.
Từng chia nhau từng ngụm nước.
Từng cùng nhau vượt qua những đêm bom rơi không dứt.
Nhưng sau chiến tranh, mỗi người một ngả.
Có người trở về.
Có người không bao giờ trở lại.
Trong buổi gặp ấy, ông Hòa nhìn thấy một người quen.
Rất lâu rồi ông mới gặp lại.
Người đó cũng đứng lặng.
Không ai nói gì trong giây đầu tiên.
Rồi cả hai cùng bước tới.
Ôm chầm lấy nhau.
Không cần giới thiệu.
Không cần hỏi han.
Chỉ có nước mắt.
Nước mắt của những người từng nghĩ sẽ không còn gặp lại nhau nữa.
Nước mắt của những năm tháng đã đi qua chiến tranh.
Nước mắt của những cái tên đã từng được gọi trong những đêm hành quân.
Có người đứng nhìn từ xa, không kìm được.
Cũng rơi nước mắt.
Vì họ hiểu: đây không chỉ là cuộc hội ngộ của hai người.
Mà là cuộc hội ngộ của cả một thế hệ.
Ở góc sân, một người cựu binh khác đứng lặng.
Trong tay ông là tấm ảnh cũ của đơn vị từng đóng quân ở Quảng Bình.
Ông thì thầm:
– Giá mà đủ cả…
Rồi không nói tiếp.
Không phải ai cũng có thể trở về trong ngày hội ngộ.
Có những chỗ trống không bao giờ lấp đầy.
Nhưng chính vì vậy mà nước mắt càng sâu hơn.
Một người nói:
– Gặp lại nhau… tưởng sẽ vui lắm.
Người khác trả lời:
– Vui chứ… nhưng không giống như mình nghĩ.
Vì trong niềm vui ấy luôn có bóng dáng của những người không còn nữa.
Khi buổi gặp kết thúc, trời đã ngả chiều.
Những người lính năm xưa đứng nhìn nhau lần cuối.
Không ai muốn rời đi trước.
Và người ta hiểu rằng:
Nước mắt ngày hội ngộ không chỉ là nước mắt của niềm vui.
Mà là sự hòa quyện giữa ký ức, mất mát và biết ơn.
Một thứ cảm xúc chỉ có thể xuất hiện khi con người đã đi qua chiến tranh và may mắn còn được gặp lại nhau trong hòa bình.



