Nước mắt ngày hội ngộ của những cựu nữ tù
Nhớ lại những năm tháng thanh xuân bị vùi dập trong các "chuồng cọp" Côn Đảo, bà Hoàng Thị Khánh không nói nhiều về những đòn roi tra tấn đẫm máu mà kẻ thù giáng xuống, mà bà nhắc nhiều hơn về tình đồng chí trong chốn ngục tù. Bà kể, để giữ vững tinh thần, các chị em nữ tù đã dùng mẩu gạch non viết lên tường những bài ca cách mạng, lén chia nhau từng giọt nước uống hiếm hoi hay từng nắm cơm mốc. Hiện nay, mỗi khi đến dịp kỷ niệm ngày giải phóng, bà lại lặn lội đi thăm những người chị em năm xưa. Có những người nay đã nằm liệt giường, thân thể đầy vết sẹo tật nguyền từ đòn thù quá khứ. Cầm tay những người đồng đội rưng rưng nước mắt, bà luôn dặn dò con cháu đi theo: "Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được đổi bằng thanh xuân, bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ không biết cúi đầu".



