Mẹ Việt Nam Anh hùng

NƯỚC MẮT NGƯỜI MẸ VIẾT LÊN HÒA BÌNH

Cần Thơ13/01/2026Võ Thị Chúc Mụi (Đoàn xã Hòa An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NƯỚC MẮT NGƯỜI MẸ VIẾT LÊN HÒA BÌNH

NƯỚC MẮT NGƯỜI MẸ VIẾT LÊN HÒA BÌNH

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến công hiển hách ngoài mặt trận, mà còn bằng những giọt nước mắt thầm lặng của các bà mẹ ở hậu phương – những người đã tiễn con ra đi và chấp nhận nỗi đau không ngày nguôi ngoai để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số những người mẹ vĩ đại ấy, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Sậy, cư ngụ tại ấp 4, xã Hòa An, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang (nay thuộc thành phố Cần Thơ), là biểu tượng sâu sắc của sự hy sinh cao cả và lòng yêu nước son sắt.

Bà sinh năm 1925, lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan, khi quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của bà không có những ngày bình yên, mà là những tháng năm sống giữa tiếng bom rơi, đạn nổ, chứng kiến cảnh làng mạc tiêu điều, người thân ngã xuống. Chính từ những mất mát ấy, trong trái tim người phụ nữ nông thôn chân chất đã sớm hình thành lòng căm thù giặc sâu sắc và niềm tin son sắt vào con đường cách mạng.

Sau khi lập gia đình, dù cuộc sống vô cùng khó khăn, phải tảo tần nuôi đàn con thơ dại, nhưng vợ chồng bà Huỳnh Thị Sậy vẫn âm thầm nuôi chứa cán bộ, tiếp tế lương thực, che chở cho cách mạng. Gian nhà nhỏ của bà không chỉ là nơi nương náu của gia đình, mà còn là điểm tựa thầm lặng của phong trào kháng chiến ở địa phương. Mỗi hạt gạo, mỗi bữa cơm sẻ chia đều được đổi bằng hiểm nguy và nỗi lo thường trực trước sự lùng sục, đàn áp của kẻ thù.

Khi các con trưởng thành, bà lại một lần nữa nén chặt nỗi lòng của người mẹ, tiễn hai người con trai yêu dấu là liệt sĩ Nguyễn Văn Dành và liệt sĩ Nguyễn Văn Thanh lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bà hiểu, con đi là có thể không ngày trở lại, nhưng bà vẫn gạt nước mắt động viên con vững bước, bởi độc lập của đất nước lớn hơn nỗi đau của riêng mình. Các anh ra đi với lời hẹn giản dị: “Ngày đất nước độc lập, con sẽ về.” Thế nhưng, lời hẹn ấy đã mãi mãi dang dở. Ngày non sông liền một dải, hòa bình lập lại, hai người con thân yêu của bà đã không trở về, mà nằm lại vĩnh viễn nơi chiến trường, để lại trong lòng mẹ một khoảng trống không gì bù đắp được.

Không còn những kỷ vật thân quen, không có cả một tấm hình rõ nét của con, nhưng trong căn nhà nhỏ đơn sơ của bà, bóng dáng hai liệt sĩ dường như chưa từng rời xa. Mỗi buổi chiều lặng gió, mỗi chén trà nóng trên tay, nỗi nhớ con lại trở về, âm thầm và nhức nhối. Nhìn vào Bằng Tổ quốc ghi công, bà từng nghẹn ngào nói:
“Đau lắm chớ, nhưng mẹ không trách. Mẹ tự hào, vì con mẹ đã hy sinh cho đất nước.”
Lời nói mộc mạc ấy chứa đựng nỗi đau tột cùng của người mẹ mất con, đồng thời cũng là đỉnh cao của lòng yêu nước và đức hy sinh.

Bước sang tuổi xế chiều, tóc bà đã bạc trắng theo năm tháng, đôi mắt mờ dần vì sương gió cuộc đời, sức khỏe ngày một yếu đi, nhưng ký ức về hai người con liệt sĩ vẫn luôn vẹn nguyên. Trong tâm khảm của bà, các anh mãi là những người con ngoan ngoãn, hiếu thảo, từng giúp mẹ việc nhà, từng sớm hôm lam lũ bên ruộng vườn. Bà thường dạy con cháu hôm nay phải biết kính trên nhường dưới, sống nhân ái, biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ sự hy sinh của cha anh, bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người.

Vào ngày 18/12/2020, nhân dịp Kỷ niệm 76 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2020), Đoàn khoa Phát triển Nông thôn (PTNT) phối hợp cùng đại diện Huyện đoàn Phụng Hiệp, Xã đoàn Hòa An và các Chi đoàn ấp đã đến thăm hỏi, động viên và trao tặng quà tri ân các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên địa bàn. Trong không khí ấm áp, nghĩa tình, những cái nắm tay, những lời thăm hỏi ân cần đã phần nào xoa dịu nỗi cô quạnh của tuổi già. Đối với bà Huỳnh Thị Sậy, đó không chỉ là niềm xúc động mà còn là sự khẳng định rằng sự hy sinh của bà và các con đã, đang và sẽ luôn được Tổ quốc ghi nhớ. Việc bà được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng là sự tôn vinh thiêng liêng, xứng đáng cho một cuộc đời đã dâng hiến trọn vẹn cho cách mạng.

Mất đi hai người con ruột thịt, nhưng bà không hề đơn độc. Những năm tháng cuối đời, bà luôn nhận được sự quan tâm, chăm lo của các cấp ủy Đảng, chính quyền địa phương, đoàn thể và bà con lối xóm. Những bước chân thăm hỏi thường xuyên, những bữa cơm nghĩa tình đã sưởi ấm căn nhà nhỏ, làm dịu đi phần nào nỗi đau sâu kín trong lòng người mẹ già.

Năm 2023, bà mẹ Việt Nam anh hùng Huỳnh Thị Sậy đã lặng lẽ về với đất mẹ, khép lại 98 năm cuộc đời đầy gian truân, mất mát nhưng vô cùng cao đẹp. Bà ra đi trong sự tiếc thương của quê hương, của những thế hệ đã và đang được hưởng hòa bình từ sự hy sinh của bà và các con. Dẫu bà đã yên nghỉ, nhưng nỗi đau hóa thành bất tử, tinh thần yêu nước và đức hy sinh cao cả của bà sẽ còn sống mãi trong lòng nhân dân, trở thành ngọn lửa thiêng soi đường cho các thế hệ mai sau.

Cuộc đời bà – một người mẹ bình dị – đã hóa thành Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn