NƯỚC MẮT Ở NGHĨA TRANG DÃ CHIẾN ĐƯỜNG 9
NƯỚC MẮT Ở NGHĨA TRANG DÃ CHIẾN ĐƯỜNG 9
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ Nguyễn Huy Hoàng (Cựu quân y sĩ, Trung đoàn 24)
"Làm lính quân y ở chiến trường Đường 9 - Nam Lào, điều ám ảnh tôi nhất không phải là tiếng bom rít, mà là việc phải tự tay chôn cất những đồng đội vừa mới giờ trước còn trò chuyện cùng mình. Mỗi khi một chiến sĩ không qua khỏi trên bàn mổ dã chiến, chúng tôi lại lặng lẽ khênh anh em ra bãi đất trống sau hang đá, đào một hố sâu rồi tiễn đưa họ vào lòng đất mẹ.
Một đêm mưa tầm tã năm 1971, chúng tôi tiếp nhận mười hai ca thương binh nặng từ cao điểm đưa về. Do vết thương quá hiểm nghèo và thiếu phương tiện cấp cứu, bốn đồng chí đã hy sinh ngay trong đêm. Trong đó có cậu lính trẻ tên An, quê Thái Bình, mới nhập ngũ được ba tháng. Tài sản duy nhất của An là một chiếc túi nhỏ đựng ba viên kẹo Hải Châu đã chảy nước và một mảnh giấy ghi địa chỉ gia đình.
Tôi cùng hai chiến sĩ hộ lý đội mưa mang anh em đi chôn cất. Đất rừng Trường Sơn mùa mưa nhão nhẹt, bám chặt vào xẻng cuốc. Giữa tiếng pháo bầy nổ cầm canh từ xa, chúng tôi không có quan tài, chỉ có thể bọc anh em bằng những tấm tăng nilon bạc màu. Trước khi lấp đất, tôi cẩn thận cho mảnh giấy ghi tên tuổi của An vào một vỏ chai thuốc kháng sinh, chôn sâu cùng cậu để sau này người thân dễ tìm kiếm.
Nước mắt tôi hòa cùng nước mưa mặn chát trên khuôn mặt gầy guộc. Những nghĩa trang dã chiến không bia mộ dọc đường 9 thời hoa lửa ấy là những vết thương lòng nhức nhối của người ở lại, nhắc nhở chúng tôi về cái giá vô cùng đắt của hai chữ 'Hòa bình'."



