NƯỚC NGỌT – MÁU CỦA ĐẢO
Giữa Trường Sa khan hiếm nước ngọt, từng giọt nước được người lính hải quân gìn giữ như chính sự sống của mình và đồng đội.
Bác kể, sống trên đảo mới hiểu nước ngọt quý đến nhường nào. Mỗi ngày, mỗi người chỉ được cấp một lượng nước rất hạn chế để ăn, uống và sinh hoạt. “Có hôm khát quá, tôi chỉ dám nhấp môi rồi thôi,” bác cười nhẹ.
Có lần, một chiến sĩ trẻ bị sốt cao do nắng nóng và thiếu nước, bác đã nhường phần nước của mình cho đồng đội. “Mình chịu khát được, chứ em nó mà gục thì đảo thiếu người,” bác kể. Người viết nhận ra rằng, giữa biển khơi, tình đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.
Những việc nhỏ như vậy, lặp đi lặp lại suốt năm tháng, đã tạo nên phẩm chất cao đẹp của người lính hải quân Trường Sa: sẵn sàng hy sinh quyền lợi cá nhân vì nhiệm vụ chung.



