NƯỚC NÓNG, NƯỚC NGUỘI
BÙI VĂN CƯỜNG
Vào mùa đông, trời lạnh, đồng chí phục vụ lo cho sức khoẻ của Bác nên mỗi khi Bác làm việc khuya thường pha một cốc sữa nóng để Bác uống. Một đêm, như thường lệ, đồng chí mang một cốc sữa nóng bốc khói nghi ngút vào phòng làm việc cho Bác. Thấy vậy, Bác nói: "Cảm ơn chú. Nhưng sữa nóng thế này thì làm sao Bác uống được ngay." Đồng chí phục vụ thưa: "Thưa Bác, Bác cứ để đó một lát cho nguội bớt rồi uống ạ." Bác nhìn đồng chí phục vụ, rồi chỉ vào phích nước sôi và bình nước lọc trên bàn, nói: 8 "Chú xem, Bác phải ngồi chờ cho nó nguội thì mất thời gian lắm. Mà đêm khuya, thời gian nghỉ ngơi rất quý. Lần sau, chú chỉ cần pha nửa cốc nước sôi với sữa, rồi cho thêm nửa cốc nước lọc vào. Như vậy là Bác có thể uống được ngay, vừa không mất thời gian chờ đợi, vừa tiết kiệm được củi lửa, điện đóm để đun nước." Người đồng chí phục vụ nghe xong liền hiểu ra, thầm cảm phục sự tinh tế, óc thực tế và ý thức tiết kiệm thời gian, tiết kiệm của công dù trong việc nhỏ nhất của Bác. Từ đó về sau, đồng chí luôn nhớ lời Bác dặn, pha một cốc sữa ấm vừa phải, để Bác có thể uống ngay mà không phải chờ đợi.



