Bài viết

Nước reo vui, đón đoàn quân ra trận...

Phú Thọ18/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến - sưu tầm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Dũng Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Quốc Sĩ, quê ở thị xã Đồng Hới, là học sinh lớp y tá 9 tháng, khóa 1968-1969 do tôi dạy. Sau khi tốt nghiệp, được điều đi làm nhiệm vụ, Sĩ thường viết thư cho tôi...

Hoàng Quốc Sĩ, quê ở thị xã Đồng Hới, là học sinh lớp y tá 9 tháng, khóa 1968-1969 do tôi dạy. Sau khi tốt nghiệp, được điều đi làm nhiệm vụ, Sĩ thường viết thư cho tôi nhưng do hoàn cảnh chiến tranh nên tôi chỉ còn giữ lại được chưa đầy 10 lá… Hiện nay, Hoàng Quốc Sĩ đang sống tại quê nhà ở TP Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình với người vợ yêu thương và chung thủy. Dưới đây là một số lá thư Sĩ viết:Quảng Tân, ngày 20-8-1969

Anh Thao kính mến!

…Ghi thư cho anh sau một đêm dài không ngủ bởi một đêm trăng trên sông nước cùng chiếc đò với 4 anh em, kéo theo 30 thùng xăng lẵng nhẵng phía sau. Tuy địch đánh phá ác liệt nhưng chiến trường lại cần xăng nên ta phải tìm mọi cách để đưa xăng vào, anh ạ! Qua vài lần đi, đã tích lũy được chút ít kinh nghiệm. Do vậy mà chúng em chưa lần nào bị thương…Kết 30 thùng xăng vào chiếc đò bằng một loại dây thừng đặc biệt, vừa to, vừa dài vừa chắc, 4 anh em ngồi trên thuyền vừa chèo vừa kéo. Bè xăng, buộc vào đuôi thuyền cách nhau hơn 10m, đề phòng gặp thủy lôi, anh em sẽ được an toàn.

Biết ta đang vận chuyển xăng bằng cách này nên các dòng sông, địch thả thủy lôi dày đặc. Có đêm, đang đi, vấp phải thủy lôi, bè xăng bị đứt dây, trôi lềnh bềnh trên sông. Anh em phải mò mẫm tìm từng thùng một, rồi kết lại bè, đi tiếp. Một lần, vấp phải thủy lôi. Tiếng nổ của nó đanh như tiếng sét. Nhưng các thùng xăng vẫn nguyên vẹn. Không thùng nào cháy mà chỉ bị tung lên trời, rồi rơi xuống. Nhờ đường dây dài nối bè xăng với chiếc đò nên không một ai bị xây xước tí da nào… Kể ra cũng “khiếp” nhưng rất vui. Cứ thế, đêm đi, ngày nghỉ. Kéo bè xăng vào bờ, ngụy trang cẩn thận; chờ trời tối, lại lên đường. Chúng em phải đi 5, 6 đêm mới đưa được xăng tới nơi tập kết. Bàn giao hàng xong, anh em lại chèo đò không quay về, rồi lại nhận hàng, đi tiếp chuyến khác…

Ba đồng chí kia chuẩn bị dây chèo. Còn em thì chuẩn bị thuốc men, bông, băng, cáng, nẹp… Ba lô trên vai, sắc thuốc bên hông…

Đường 10, ngày 5-9-1970

Anh có hình dung được không khi em và đơn vị đang ba lô, súng đạn, lương thực, quần áo, chăn màn, tăng, võng… 35kg đè nặng trên vai, hành quân lên cao điểm 209?

Cao điểm này nằm sâu trong rừng rậm, gần Đường 10 chiến lược.

Theo nhận định của cấp trên, có khả năng địch đổ bộ bằng đường không, đánh một đòn bất ngờ sau lưng ta vì những thất bại lớn của chúng ở Đường 9, Quảng Trị, Khe Sanh...

Chúng em hành quân qua một khu rừng. Theo trinh sát cho biết thì sắp đến vị trí tập kết rồi. Rừng ở đây hầu như còn nguyên sơ. Muỗi, sên, vắt… nhiều vô kể. Ánh sáng mặt trời không chiếu tới. Nhìn đồng hồ, mới 12 giờ trưa mà cứ ngỡ như trời tối đến nơi rồi…

Đến một con khe (suối), chúng em được nghỉ ít phút trước khi lên cao điểm. Mùa khô nên suối cũng ít nước. Anh em tranh thủ rửa qua mặt, mũi, chân, tay và lấy nước vào bi-đông dự trữ; không quên bỏ vào bi-đông 1-2 viên Pantocid khử trùng. Vừa lên bờ, trời bỗng sập tới. Nước trên lá đổ xuống rào rào. Chưa đầy 5 phút, con suối đã đầy ắp nước. Cành cây khô, lá khô bị dòng nước ào ào cuốn theo xô đẩy nhau, trôi vèo vèo không có lực nào cản nổi. Trông thật khủng khiếp!

Một nửa đơn vị sang trước, một nửa sang sau bị dòng nước chia cắt; không thể nào giúp nhau sang cả được. Con suối bỗng chốc trở nên hung dữ. Ấy vậy mà chưa đầy 1 giờ sau, nó trở lại hiền hòa như trước khi mưa. Trời tạnh ráo. Con suối lại cạn nông như trước; nước chảy róc rách, reo vui, đón đoàn quân hùng dũng ra trận.

Đơn vị tiếp tục hành quân, đến nơi thì trời tối hẳn. Phương án chiến đấu được triển khai ngay lập tức, không một phút chần chừ, sẵn sàng nhả đạn vào đầu quân thù… Còn em cũng mang đủ cơ số thuốc men, bông băng, cáng nẹp cùng đội tải thương lúc nào cũng có thể lên đường, giảm bớt nỗi đau cho đồng đội…

Đêm 21-1-1971

Hôm nay, S. lại ngủ tại giường anh,… định bụng sẽ tâm sự với anh nhiều song anh đi vắng. Qua những tháng năm, S. sống gần anh, học được anh rất nhiều, nhất là trong cuộc sống. S. rất lấy làm hổ thẹn đôi khi chưa làm được đúng như những lời anh dặn. Thực tình, bụng S. có sao thì nói vậy. Chắc anh là người hiểu và hiểu S. nhiều nhất.

Anh kính thương!

Giá mà được ở lại đây để sáng nay cùng anh đi Trường Sơn thì quá tuyệt, nhưng sáng nay anh lại đi đâu quá sớm. Ngày về, chưa biết là ngày nào. Được biết anh đã sắp xếp “công ăn việc làm” cho S., S. quá phấn khởi… Tục ngữ có câu “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Tuy không phải anh cho S. gì song phần nào anh đã giúp đỡ nhiều. Anh xem S. như đứa em của anh. Sao mà S. có thể quên được những lời anh dặn dò!

Anh ạ! Người S. nay gầy nhiều, già đi nhiều song anh cứ tin là lý luận và cách sống của S. sẽ không gầy, không già mà sẽ trẻ mãi…

Ngày 24-3-71

Anh Thao!

Nhận được thư anh vừa phấn khởi vừa cảm động. Từ khi tôi đi khỏi đơn vị đến nay chưa hề nhận được thư ai… Song có ai ngờ rằng lại được đọc thư anh. Lá thư từ Bệnh xá-nơi tôi và anh đã sống, trải qua hàng năm. Lúc này, cứ tưởng như ngồi cùng anh vậy. Đọc thư anh, tôi như lại muốn sống gần anh dù chỉ một giây thôi cũng lấy làm sung sướng, thoải mái.

Anh Thao à! Ngày tôi về đơn vị lấy giấy tờ sao mà lòng buồn tái tê. Không phải tôi đi chiến đấu mà ngại hy sinh đâu. Không phải tôi đi khỏi bệnh xá mà tôi tiếc mà tôi nghĩ rằng, không có gì hơn khi anh đã hiểu tôi; cũng không có gì hơn khi anh em ta đã thật sự thông cảm cho nhau. Nếu giá như cứ được sống cùng anh nhiều thì tôi càng được sự giúp đỡ quý hóa của anh thêm nữa…

Tôi muốn ghi thư thật dài cho anh song chắc anh hiểu hơn nhiều điều tôi viết. Hẹn một ngày không xa, anh em mình lại gặp nhau… Nếu có ngày ấy thì vui biết mấy, anh nhỉ!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn