Ờ BẢN ĐỒ LOANG LỔ MỰC MÁU VÀ KHÚC TRÁNG CA CỦA ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN BỨC
Lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam đôi khi không được ghi lại bằng những cột mốc sừng sững trên biên cương, mà được vẽ nên bằng máu, mồ hôi và bước chân không mỏi của những người giao liên thầm lặng. Họ là những con người đi giữa ranh giới của sự sống và cái chết, mang trên lưng những mật lệnh sinh tử để nối liền mạch máu chiến tranh giữa hậu phương và tiền tuyến. Bài viết này là một lát cắt cận cảnh, đượm chút hoài niệm da diết và xót xa về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Bức – người chiến sĩ giao liên kiên trung đã chọn cách vùi thân vào lòng đất mẹ để bảo vệ an toàn cho những thông điệp của cách mạng.
Nguyễn Văn Bức sinh năm 1946 tại xã Tân Lập, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên trên vùng đất biên giới dải nắng dầm mưa, chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo bởi bom đạn tàn khốc của đế quốc, từ khi mới mười lăm tuổi, Bức đã sớm giác ngộ cách mạng. Không chọn con đường ngồi yên lánh nạn, anh xung phong nhận nhiệm vụ giao liên đặc biệt trực thuộc Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam.
Công việc của một giao liên vùng kẹp vô cùng đơn giản nhưng đầy rẫy hiểm nguy: mang tài liệu tuyệt mật, thư tín và chỉ thị của cấp trên vượt qua các tuyến phòng thủ dày đặc, các đồn bốt giặc và những bãi mìn chi chít dọc theo biên giới Campuchia - Tây Ninh. Với đôi chân dẻo dai, sự mưu trí bẩm sinh và lòng can đảm tuyệt đối, Nguyễn Văn Bức đã hàng trăm lần luồn lách qua mũi súng kẻ thù, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Đồng đội thường gọi anh với cái tên thân mật là "con sóc rừng" bởi tốc độ và sự lanh lẹ trong mỗi chuyến hành quân đêm.
Mùa khô năm 1967, chiến trường miền Đông Nam Bộ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất khi địch mở chiến dịch càn quét quy mô lớn nhằm bóp nghẹt các cơ quan đầu não kháng chiến. Đêm ngày 12/11/1967, nhận nhiệm vụ đặc biệt mang một tập bản đồ chiến lược cực kỳ quan trọng và các chỉ thị mật từ căn cứ vượt qua khu vực trảng cỏ trọc thuộc huyện Tân Biên để giao cho đơn vị chủ lực đang ém quân phía bờ sông Vàm Cỏ Đông, Nguyễn Văn Bức khởi hành khi màn đêm chưa kịp buông hẳn
Đi được nửa đường, anh bất ngờ lọt vào ổ phục kích của một tiểu đoàn lữ đoàn kỵ binh biệt kích Mỹ được trang bị thiết bị hồng ngoại tuyến. Hàng loạt tràng đại liên từ các ụ súng ẩn nấp quét tới, pháo sáng thả rợp trời biến không gian xung quanh sáng như ban ngày. Bị thương nặng ở đùi trái sau những phát đạn đầu tiên, Bức lăn người xuống một hố trũng ven bụi gai để ẩn nấp.
Biết rằng lực lượng địch đang dồn tới và khả năng thoát thân mang theo tài liệu là rất thấp, Nguyễn Văn Bức không chút chần chừ. Anh nhanh chóng tháo chiếc ống đựng tài liệu bằng nhựa ép kín, dùng hết sức lực cuối cùng cuộn chặt lại, nhét sâu xuống dưới một gốc rễ cây cổ thụ mục nát rồi ngụy trang cẩn thận bằng lá khô. Sau đó, anh cố lê thân mình ra hướng ngược lại, cầm khẩu súng trường chủ động nổ súng đánh lạc hướng, thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của kẻ thù về phía mình để bảo vệ tuyệt đối an toàn cho tập bản đồ mật.
Trận chiến không cân sức kết thúc khi chàng trai trẻ Nguyễn Văn Bức vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 21 xuân xanh, trên tay vẫn siết chặt khẩu súng đã cạn đạn. Khi đồng đội quay lại tìm kiếm vào đêm hôm sau theo tín hiệu định vị, thi thể anh đã lạnh ngắt dưới lớp cỏ khô, nhưng tập bản đồ chiến lược vẫn nằm nguyên vẹn ở vị trí anh giấu, không một giọt máu hay vết rách nào chạm đến.
Năm 1969, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cho Nguyễn Văn Bức, ghi nhận sự hy sinh lẫm liệt và lòng trung kiên tuyệt đối của người chiến sĩ giao liên trẻ tuổi. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ khí phách của anh mãi là bản tráng ca kiêu hãnh, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của lòng trung thành và sự hy sinh thầm lặng làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc.



