Ổ bánh mì cuối cùng
Mùa xuân năm 1975, trên đường tiến về giải phóng miền Nam, đơn vị của Thành phải hành quân liên tục nhiều ngày. Lương thực mang theo đã gần cạn, mỗi người chỉ còn một phần ăn nhỏ dành cho chặng đường phía trước. Đến một làng ven đường vừa được giải phóng, đơn vị gặp một cụ già đang bế đứa cháu khoảng năm tuổi. Đứa bé gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì nhiều ngày thiếu ăn. Thấy những người lính, em không nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào chiếc ba lô của họ.
Mùa xuân năm 1975, trên đường tiến về giải phóng miền Nam, đơn vị của Thành phải hành quân liên tục nhiều ngày. Lương thực mang theo đã gần cạn, mỗi người chỉ còn một phần ăn nhỏ dành cho chặng đường phía trước.
Đến một làng ven đường vừa được giải phóng, đơn vị gặp một cụ già đang bế đứa cháu khoảng năm tuổi. Đứa bé gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì nhiều ngày thiếu ăn. Thấy những người lính, em không nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào chiếc ba lô của họ.
Thành mở ba lô. Trong đó chỉ còn một ổ bánh mì khô – khẩu phần cuối cùng của anh. Anh nhìn đồng đội rồi lặng lẽ bẻ đôi. Một nửa đưa cho cậu bé, nửa còn lại đặt vào tay cụ già.
Cụ nghẹn ngào:
– Các chú còn phải hành quân, sao lại nhường cho bà cháu tôi?
Thành mỉm cười:
– Chúng tôi còn có đồng đội. Còn cháu bé thì đang cần hơn.
Cậu bé ôm chặt ổ bánh mì, cúi đầu lí nhí:
– Cháu cảm ơn chú bộ đội.
Lời cảm ơn mộc mạc ấy khiến cả tổ công tác ai cũng xúc động.
Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, một người đàn ông trung niên tìm đến bắt tay Thành. Anh xúc động nói:
– Cháu bé năm ấy là tôi. Có thể chú không còn nhớ, nhưng nửa ổ bánh mì của chú đã giúp tôi vượt qua những ngày đói khát cuối cùng của chiến tranh.
Người đàn ông kể rằng chính hình ảnh những người lính sẵn sàng nhường phần ăn của mình đã thôi thúc ông trở thành bác sĩ để cứu giúp người khác.
Thành lặng người. Ông không ngờ rằng một hành động rất đỗi bình thường của người lính năm xưa lại có thể thay đổi cuộc đời của một con người.
Ông mỉm cười nói:
– Trong chiến tranh, chúng tôi chiến đấu để giành hòa bình. Còn trong hòa bình, hãy sống sao để lòng nhân ái luôn được truyền từ người này sang người khác. Đó mới là điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại cho thế hệ sau.


