Ổ bánh mì giữa sân bay dã chiến
là phi công Không quân Việt Nam, từng tham gia chiến đấu trong giai đoạn chiến tranh khốc liệt. Câu chuyện dưới đây được viết dựa trên tinh thần những ký ức thời chiến của các cựu chiến binh – về tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự sẻ chia trong những năm tháng “thời hoa lửa”.
Một chiều mùa mưa năm 1967, sân bay dã chiến nơi ông Nguyễn Văn Bảy cùng đồng đội đóng quân chìm trong bùn đất. Những ngày liên tiếp làm nhiệm vụ khiến ai cũng mệt mỏi. Lương thực tiếp tế về chậm vì thời tiết xấu. Hôm ấy, đến giờ ăn tối, cả đơn vị chỉ còn ít lương khô và vài ổ bánh mì đã khô cứng. Một chiến sĩ trẻ mới chuyển đơn vị về ngồi lặng lẽ ở góc lán. Cậu vừa nhận tin nhà bị bom đánh trúng, mẹ bị thương. Ông Bảy cầm phần bánh của mình, đi đến bên người lính trẻ. — “Ăn đi, còn sức mà làm nhiệm vụ.” Người chiến sĩ ngẩng đầu: — “Anh ăn đi ạ, em không đói.” Ông Bảy cười: — “Ở đây ai cũng đói. Nhưng có đồng đội thì mình vượt được.” Đêm đó, mưa đổ xuống mái tôn ầm ào. Người lính trẻ sau này kể lại rằng chính ổ bánh mì khô hôm ấy đã giúp anh lấy lại tinh thần để tiếp tục công việc. Nhiều năm sau chiến tranh, trong một lần gặp mặt đồng đội cũ, người chiến sĩ năm xưa tìm gặp ông Bảy. Anh nói: — “Em nhớ nhất không phải những trận đánh. Em nhớ ổ bánh mì anh nhường cho em giữa ngày khó khăn nhất.” Ông Bảy chỉ cười: — “Thời chiến ai cũng từng được người khác giúp mình. Mình giúp lại nhau thôi.” Có những điều đi qua chiến tranh không phải tiếng súng hay khói lửa, mà là tình người được giữ lại giữa những năm tháng gian khó nhất.



