Bài viết

Ổ Bánh Mì Trong Ba Lô

Một ổ bánh mì khô được người lính quân y giữ lại cho thương binh giữa những ngày thiếu thốn đã trở thành ký ức sâu sắc về lòng nhân hậu trong thời hoa lửa.

Gia Lai19/05/2026Đào Xuân Tính (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, vùng đồng bằng miền Tây Nam Bộ chìm trong khói lửa. Ông Hoàng Văn Phúc khi ấy là chiến sĩ quân y theo đơn vị hoạt động trong những cánh rừng tràm ngập nước. Cuộc sống vô cùng thiếu thốn. Có những tuần liền, cả đơn vị chỉ ăn cơm trộn khoai khô và uống nước đun từ lá rừng. Những chuyến tiếp tế thường bị gián đoạn vì bom đạn và phục kích. Một buổi chiều, đơn vị chuyển về một thương binh trẻ bị sốt nặng sau trận càn. Cậu lính ấy người gầy rộc, mê man nhiều ngày vì kiệt sức. Trong ba lô của ông Phúc lúc đó còn duy nhất một ổ bánh mì đã khô cứng từ chuyến tiếp tế trước. Ông định để dành cho chặng hành quân sắp tới, nhưng nhìn người thương binh thở yếu ớt, ông lặng lẽ mang bánh ra ngâm nước cho mềm rồi bẻ từng miếng nhỏ đút cho cậu ăn. Người đồng đội ngồi cạnh là Đinh Công Thành thấy vậy liền nói:
— “Ông ăn đi, mai còn tải cáng xa lắm.” Ông Phúc chỉ cười:
— “Còn sống là còn kiếm được cái ăn.” Đêm ấy, cả tổ quân y thức trắng chăm sóc thương binh giữa tiếng xuồng máy và tiếng súng vọng từ xa. Gần sáng, người lính trẻ tỉnh lại, khẽ hỏi:
— “Mấy anh chưa bỏ em phải không?” Câu nói đơn giản ấy khiến mọi người nghẹn lòng. Sau chiến tranh, ông Hoàng Văn Phúc kể rằng ông không còn nhớ mình đã trải qua bao nhiêu trận càn, nhưng vẫn nhớ rất rõ ổ bánh mì khô trong chiếc ba lô bạc màu năm ấy. Với ông, giữa thời hoa lửa, đôi khi thứ giữ con người đứng vững không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự sẻ chia âm thầm giữa đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ổ Bánh Mì Trong Ba Lô | Câu chuyện thời hoa lửa