Ổ bánh mì trong hầm trú ẩn
Câu chuyện kể về một lần trú bom trong hầm đất của những người lính và dân công. Một ổ bánh mì nhỏ được chia sẻ giữa mọi người đã trở thành kỷ niệm khó quên về tình người và sự sẻ chia trong thời hoa lửa.
Năm 1972, ông Nguyễn Văn Lợi làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực cùng đoàn dân công hỏa tuyến vào khu vực chiến trường. Công việc rất vất vả vì phải đi bộ qua nhiều cánh rừng và thường xuyên đối mặt với bom đạn. Một buổi trưa, khi đoàn đang nghỉ chân thì bất ngờ nghe tiếng máy bay trên bầu trời. Mọi người nhanh chóng chạy vào một hầm trú ẩn gần đó. Tiếng bom nổ vang dội khiến mặt đất rung chuyển. Trong hầm tối, ai cũng im lặng chờ đợi. Một lúc sau, tiếng bom ngừng lại nhưng mọi người vẫn phải ở yên trong hầm thêm một thời gian cho an toàn. Lúc đó, một chiến sĩ trẻ lấy từ trong túi ra một ổ bánh mì đã hơi khô. Anh bẻ ra thành nhiều phần nhỏ và đưa cho mọi người trong hầm. Anh cười và nói:
“Không nhiều đâu, nhưng mỗi người một miếng cho đỡ đói.” Mọi người nhận lấy miếng bánh nhỏ và cùng nhau ăn trong ánh sáng le lói từ cửa hầm. Dù chỉ là một chút thức ăn đơn giản, nhưng ai cũng cảm thấy ấm lòng. Nhiều năm sau, khi nhớ lại câu chuyện ấy, ông Nguyễn Văn Lợi xúc động nói: “Trong thời hoa lửa, chỉ một ổ bánh mì nhỏ thôi cũng đủ cho thấy tình đồng đội và sự sẻ chia giữa những con người cùng vượt qua gian khổ.”



