Ổ Bánh Mì Trong Lò Than Rực Đỏ
Vào năm 1971, chi khu quân sự của địch tại vùng giáp ranh là nơi tập trung các bộ chỉ huy hành quân càn quét. An ninh tại đây được thắt chặt đến mức tối đa với ba vòng hàng rào kẽm gai và các toán quân cảnh kiểm tra gắt gao từng người ra vào. Ngay cả nhân viên tiếp liệu, đầu bếp cũng bị lột túi, khám xét giỏ xách mỗi ngày để ngăn chặn việc tuồn thông tin ra ngoài.
Lúc bấy giờ, chú Ba Bánh – một người thợ làm bánh mì lành nghề được thuê vào làm đầu bếp chính phục vụ bữa sáng cho các sĩ quan giặc, đồng thời là chiến sĩ tình báo mật của ta – nhận một nhiệm vụ khẩn cấp: Phải chuyển một sơ đồ tác chiến chi tiết về tọa độ các hầm ngầm, kho đạn của chi khu ra ngoài cho lực lượng đặc công chuẩn bị trận đánh lớn.
Địch vừa ra lệnh thiết quân luật, tất cả nhân viên khi tan ca chỉ được mang người không ra về, quần áo bị lục soát kỹ lưỡng. Nhìn những ổ bánh mì Sài Gòn vàng ươm, thơm phức vừa mới nhào bột xong chuẩn bị cho vào lò nướng than hồng, chú Ba đã nảy ra một kế hoạch ngụy trang dựa trên kỹ thuật nướng bánh và tâm lý hám ăn của giặc.
Ổ bánh mì khi còn là khối bột sống có độ co giãn và bao bọc rất tốt. Khi nướng lên, lớp vỏ ngoài sẽ chín giòn, vàng ruộm nhưng phần ruột bên trong nếu biết cách khống chế nhiệt độ vẫn giữ được độ ẩm và cách nhiệt tuyệt vời. Chú Ba Bánh đã chuẩn bị "mật hàm ẩm thực" này như sau:
Chú bọc kỹ tấm sơ đồ tác chiến bằng vải nilon chịu nhiệt mỏng, cuộn tròn lại. Khi tạo hình ổ bánh mì sống, chú khéo léo nhét cuộn tài liệu vào chính giữa tâm của khối bột, rồi bóp chặt nếp gấp lại, biến nó thành một ổ bánh mì đặc ruột bình thường. Chú cho ổ bánh vào góc lò nướng có nhiệt độ vừa phải để lớp vỏ ngoài vừa kịp vàng giòn, thơm nức mũi nhằm đánh lừa thị giác và khứu giác, nhưng phần ruột bên trong (nơi chứa tài liệu) thì vừa đủ chín tới mà không hề bị ảnh hưởng bởi sức nóng của than hồng.
Buổi trưa hôm đó, đến giờ tan ca, chú Ba Bánh xách một chiếc giỏ tre nhỏ đựng vài ổ bánh mì dư ra cổng để về nhà. Ngay lập tức, hai tên lính quân cảnh gác cổng tay lăm lăm súng, mặt mày hầm hố chặn chú lại. Tên trưởng trạm quân cảnh giật lấy chiếc giỏ, đổ mấy ổ bánh mì ra bàn gỗ, quát lớn: "Này lão già! Chi khu đang giới nghiêm, ông mang cái gì ra ngoài đấy? Đứng im để khám xét!".
Tên lính quân cảnh tiến lại gần, rờ nắn khắp người chú Ba từ túi quần đến gấu áo nhưng không tìm thấy gì. Tên chỉ huy nhìn mấy ổ bánh mì vàng ươm trên bàn, bụng đói cồn cào vì chưa ăn trưa, hắn cầm một ổ bánh mì lên, bóp mạnh nghe tiếng răng rắc giòn rụm của lớp vỏ, ánh mắt nghi ngờ nhìn chú Ba gằn giọng: "Mấy ổ bánh này nặng tay gớm, ông có nhét cái gì vào trong không đấy? Lấy dao cắt đôi ra cho tao xem!".
Tên lính gác cầm con dao cắt bánh mì lên, định đưa họng dao găm thẳng vào chính giữa ổ bánh mì – nơi giấu tấm sơ đồ tác chiến tối mật. Nếu lưỡi dao chạm vào lớp nilon, tiếng sột soạt sẽ vang lên và mọi chuyện sẽ bại lộ. Bản lĩnh của người chiến sĩ tình báo trỗi dậy, chú Ba Bánh không một chút nao núng, anh nở nụ cười hào sảng của một người đầu bếp, nhanh tay giật lấy con dao từ tay tên lính, bẻ đôi một ổ bánh mì khác (không có tài liệu) đưa thẳng vào mũi tên chỉ huy, giọng nồng hậu: "Dạ thưa đại úy, bánh mì tôi nướng bằng bơ Pháp ngọt lịm, đặc ruột để các ông anh ăn sáng cho ấm bụng, bởi vậy nó mới nặng tay. Đại úy đói bụng rồi, ổ bánh này còn nóng hổi, giòn rụm nè, đại úy ăn đỡ lòng đi, cắt ra nát hết uổng lắm!". Mùi bơ Pháp và bột mì nướng than hồng thơm nức mũi phả thẳng vào mặt tên chỉ huy đang đói bụng, làm hắn nuốt nước miếng ực ực. Hắn nhìn ổ bánh mì bẻ đôi trắng phao, ruột bánh đặc quánh bốc khói ấm áp, hoàn toàn không có gì nghi vấn. Sự hám ăn và hương vị quyến rũ của món ăn đã bẻ gãy sự cảnh giác của hắn. Tên chỉ huy giật lấy nửa ổ bánh mì chú Ba vừa bẻ, nhét vào mồm nhai ngồm ngoàm rồi phẩy tay xua toán lính: "Mẹ kiếp, bánh ngon đấy! Thôi, lão già này ngày nào chẳng làm bánh, cho lão về đi, đứng đây cản địa tao ăn trưa!".
Chú Ba Bánh cúi đầu chào, bình thản gom những ổ bánh mì còn lại vào giỏ rồi bước nhanh ra khỏi cổng chi khu. Chú đi thoăn thoắt qua các con lộ nhỏ, hướng thẳng về phía ngôi nhà sàn bí mật bên bờ rạch – nơi các chiến sĩ đặc công đang nóng lòng chờ đợi.
Tại căn cứ, ổ bánh mì đặc biệt được chú Ba dùng tay bẻ khéo léo theo đường nếp gấp bột. Tấm sơ đồ tác chiến bằng nilon hiện ra hoàn toàn vẹn nguyên, khô ráo, không một vết cháy hay ám khói than. Chính nhờ tấm bản đồ chi tiết từng mét vuông này, ngay đêm hôm sau, đội đặc công của ta đã bí mật luồn sâu, đánh trúng chóc kho đạn và trung tâm thông tin của chi khu giặc, làm tê liệt hoàn toàn bộ máy hành quân của chúng tại vùng giáp ranh, lập chiến công vang dội.


