Ổ Bánh Tét Đêm Giao Thừa
Đây là câu chuyện về một đêm giao thừa đặc biệt trên chiến trường miền Tây. Giữa thiếu thốn và bom đạn, tình quân dân đã sưởi ấm lòng những người chiến sĩ xa quê.
Tết năm 1974, đơn vị của ông Tám đóng quân trong một vườn tràm ven kênh. Những ngày cuối năm, chiến sự vẫn diễn ra căng thẳng nên anh em không thể về thăm gia đình.
Chiều 30 Tết, mọi người ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ. Ai cũng nhớ nhà, nhớ cha mẹ và những bữa cơm đoàn viên.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Khương, quê ở một vùng nông thôn nghèo. Đây là năm thứ ba anh đón Tết xa nhà.
Khi trời vừa tối, một bà má trong vùng bí mật chèo xuồng đến nơi đóng quân.
Trên xuồng chỉ có một chiếc giỏ tre đậy kín.
Mở ra, mọi người bất ngờ thấy bên trong là vài đòn bánh tét còn nóng.
Bà má cười hiền:
“Má biết mấy con không về ăn Tết được nên thức suốt đêm gói bánh gửi cho bộ đội.”
Những người lính xúc động đến nghẹn lời.
Đúng lúc đó, đơn vị nhận tin địch đang tổ chức tuần tra gần khu vực đóng quân.
Mọi người nhanh chóng tắt lửa và chuyển sang vị trí khác.
Trước khi đi, anh Khương cẩn thận chia từng khoanh bánh tét cho đồng đội, không để ai bị phần ít hơn.
Đêm giao thừa năm ấy, giữa cánh đồng gió lạnh, mỗi người chỉ được ăn một khoanh bánh nhỏ.
Nhưng ông Tám kể:
“Đó là khoanh bánh ngon nhất trong cuộc đời người lính chúng tôi.”
Vài tháng sau, trong một trận chiến ác liệt, anh Khương đã anh dũng hy sinh.
Ngày đất nước hòa bình, những người đồng đội cũ vẫn nhớ mãi hình ảnh người chiến sĩ trẻ ngồi chia từng khoanh bánh tét trong đêm giao thừa năm ấy.



