Ở HẬU PHƯƠNG, MỘT NGƯỜI VỢ CHỜ CHỒNG GIỮ NƯỚC
Trong hành trình tìm về những ký ức “Thời hoa lửa”, chúng tôi có dịp gặp gỡ và trò chuyện với bà Thàng Thị Pen sinh năm 1955, người dân thôn Khâu Vai, vợ của ông Lò Văn Phình, sinh năm 1945 – người từng lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Ở HẬU PHƯƠNG, MỘT NGƯỜI VỢ CHỜ CHỒNG GIỮ NƯỚC
Trong hành trình tìm về những ký ức “Thời hoa lửa”, chúng tôi có dịp gặp gỡ và trò chuyện với bà Thàng Thị Pen sinh năm 1955, người dân thôn Khâu Vai, vợ của ông Lò Văn Phình, sinh năm 1945 – người từng lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Nhắc lại những năm tháng chồng xa nhà, giọng bà Pen chậm rãi, xen lẫn những ký ức về một thời gian khó. Khi ông Phình lên đường chiến đấu, bà ở lại quê nhà một mình chăm sóc con trai còn nhỏ. Cuộc sống khi ấy vô cùng vất vả. Không có người đàn ông trong gia đình, những công việc nặng nhọc từ lao động sản xuất đến việc lo toan cuộc sống thường ngày đều đặt lên đôi vai người phụ nữ.
“Khi ông ấy đi chiến đấu, tôi ở nhà nuôi con nhỏ, nhiều việc nặng nhọc không có người làm cùng nên rất vất vả. Nhưng tôi chưa bao giờ trách ông.” Bà Pen chia sẻ.
Với bà, chồng lên đường chiến đấu không phải là sự xa cách, mà là một phần trách nhiệm với quê hương, đất nước. Vì vậy, dù cuộc sống nơi hậu phương còn nhiều thiếu thốn, bà vẫn cố gắng chịu đựng, chăm lo cho con và vun vén gia đình, để chồng yên tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Những lần ông Phình trở về thăm nhà chỉ vỏn vẹn một, hai ngày, khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đối với gia đình quý giá vô cùng. Vợ chồng được gặp nhau, hỏi thăm nhau đôi câu, rồi ông lại tiếp tục lên đường.
Không níu kéo, không than trách, lời bà Pen dành cho chồng mỗi lần ông trở lại đơn vị luôn là những lời động viên chân thành: “Anh cố gắng giữ gìn sức khỏe, vì đất nước, vì vợ con ở nhà. Anh cố gắng giữ an toàn để còn được trở về với gia đình.”
Những lời nói mộc mạc ấy có lẽ chính là sức mạnh để người lính nơi chiến trường thêm vững vàng. Ở phía trước là nhiệm vụ, là những tháng ngày đối mặt với hiểm nguy; ở phía sau là người vợ và đứa con nhỏ đang chờ đợi. Chính tình yêu gia đình hòa quyện với tình yêu quê hương, đất nước đã trở thành điểm tựa tinh thần để người lính yên tâm chiến đấu.
Chiến tranh không chỉ có những người cầm súng nơi chiến trường. Phía sau mỗi người lính còn có những người mẹ, người vợ, người con âm thầm chịu đựng gian khổ, làm chỗ dựa cho người thân hoàn thành nhiệm vụ. Bà Thàng Thị Pen cũng là một trong những người phụ nữ như thế – lặng lẽ gánh vác gia đình, nuôi con, vượt qua những nhọc nhằn của cuộc sống và chờ ngày người chồng trở về.
Câu chuyện của bà Pen hôm nay không có những trận đánh, không có tiếng súng, nhưng lại kể về một “mặt trận” khác – mặt trận hậu phương, nơi những người phụ nữ đã hy sinh thầm lặng để góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến.
Thời gian đã đi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những lời động viên năm nào của bà Pen vẫn mang theo một ý nghĩa thật đẹp: “Vì đất nước, vì vợ con ở nhà, cố gắng giữ an toàn để trở về.”
Đó là tình yêu của người vợ dành cho chồng, là tình yêu gia đình hòa trong tình yêu quê hương, đất nước – một ký ức bình dị mà sâu sắc của “Thời hoa lửa”, để thế hệ hôm nay thêm trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người đã góp phần làm nên hòa bình.



