ô hộ sinh đỡ đẻ trong hầm giữa 12 ngày đêm Hà Nội
Câu chuyện kể về nữ hộ sinh làm việc trong hầm bệnh viện giữa chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không”.
Tháng 12 năm 1972, Hà Nội bước vào 12 ngày đêm khốc liệt khi B52 liên tục ném bom xuống thành phố. Nhiều bệnh viện phải sơ tán xuống hầm. Bà Đặng Thị Hòa khi ấy là nữ hộ sinh tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Khu sinh được chuyển xuống tầng hầm chật hẹp. Thiếu điện. Thiếu nước sạch. Thiếu thuốc men. Nhưng phụ nữ mang thai vẫn chuyển dạ mỗi ngày. Đêm 26/12, tiếng còi báo động vang lên liên tục. Bom nổ rung chuyển cả khu phố. Đúng lúc đó một sản phụ được đưa vào trong tình trạng nguy hiểm. Người mẹ mất nhiều máu. Thai nhi có dấu hiệu nguy kịch. Bên trên mặt đất bom vẫn rơi liên tiếp. Một phần đường vào bệnh viện bị sập. Không thể chuyển tuyến. Bà Hòa cùng đồng nghiệp quyết định thực hiện ca đỡ sinh ngay trong hầm. Đèn pin được dùng thay đèn phẫu thuật. Nhiều y tá đứng giữ ánh sáng bằng tay suốt nhiều giờ. Giữa lúc ca sinh diễn ra căng thẳng nhất, một tiếng nổ cực lớn làm hệ thống điện dự phòng tắt hoàn toàn. Cả hầm chìm vào bóng tối. Mọi người vẫn tiếp tục bằng ánh sáng từ nến và đèn pin nhỏ. Sau gần hai giờ, em bé cất tiếng khóc đầu tiên. Cả căn hầm bật khóc theo. Người mẹ thoát nguy hiểm. Sáng hôm sau, khi bước lên mặt đất, bà Hòa nhìn thấy nhiều khu phố đã bị phá hủy. Bà ôm đứa trẻ vừa chào đời và nói:
“Con sinh ra giữa bom đạn, nhất định phải sống một cuộc đời thật đẹp.” Nhiều năm sau, đứa trẻ ấy tìm lại bà. Anh nói mình luôn xem tiếng khóc đầu đời trong hầm năm ấy là món quà của hòa bình.



