Võ Nguyên Giáp – người học trò, cộng sự gần gũi của Bác trong suốt những năm tháng gian khổ
Một trong những câu chuyện có thật, giàu ý nghĩa về Hồ Chí Minh được nhiều nhân chứng kể lại là lần Bác đến thăm và làm việc tại chiến khu Việt Bắc trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Câu chuyện này được kể lại bởi Võ Nguyên Giáp – người học trò, cộng sự gần gũi của Bác trong suốt những năm tháng gian khổ. Khoảng những năm đầu thập niên 1950, khi cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn ác liệt, điều kiện sinh hoạt ở chiến khu vô cùng thiếu thốn. Một lần, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng một số cán bộ được phân công chuẩn bị nơi ở cho Bác Hồ khi Người đến làm việc. Vì lo lắng cho sức khỏe của Bác – lúc đó tuổi đã cao – mọi người cố gắng dựng cho Bác một căn lán tương đối chắc chắn, lợp lá cẩn thận, có giường tre và chăn màn đầy đủ hơn so với tiêu chuẩn chung của cán bộ, chiến sĩ. Khi Bác đến nơi, sau khi đi một vòng xem xét, Bác nhẹ nhàng hỏi:
“Các chú làm nhà này cho ai ở?” Mọi người thưa: “Dạ, thưa Bác, chúng cháu làm để Bác ở cho đỡ vất vả ạ.” Nghe xong, Bác trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Các chú thương Bác là tốt. Nhưng các chú có biết ngoài kia, bộ đội và dân công còn thiếu thốn thế nào không? Nếu Bác ở thế này, Bác không yên lòng.” Nói rồi, Bác yêu cầu dỡ bớt những phần “tươm tất” không cần thiết. Bác chỉ giữ lại một chỗ nghỉ đơn sơ như bao cán bộ khác. Chiếc giường tre được thay bằng tấm phản đơn giản, chăn màn cũng không lấy loại tốt hơn mà dùng như mọi người. Đại tướng Võ Nguyên Giáp kể lại rằng lúc đó, ai cũng xúc động nhưng cũng rất băn khoăn. Một số cán bộ cố gắng thuyết phục Bác giữ nguyên vì sức khỏe của Người là điều quan trọng với cả dân tộc. Nhưng Bác chỉ cười hiền và nói:
“Bác cũng như mọi người thôi. Nếu Bác ở tốt hơn, ăn ngon hơn, thì làm sao Bác nói đồng bào, chiến sĩ chịu gian khổ được?” Không chỉ dừng lại ở lời nói, Bác còn sống đúng như vậy. Trong những ngày ở chiến khu, Bác ăn uống rất giản dị: cơm độn, rau rừng, đôi khi có thêm chút cá khô. Bác thường tự tay làm những việc nhỏ như gấp chăn, dọn chỗ ở, thậm chí còn tham gia trồng rau, tăng gia sản xuất cùng anh em. Một chi tiết nhỏ nhưng được Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhắc lại nhiều lần là vào một buổi tối trời lạnh, thấy một chiến sĩ gác có áo mỏng, Bác đã cởi chiếc áo ấm của mình đưa cho anh. Người chiến sĩ đó ban đầu không dám nhận, nhưng Bác ân cần nói:
“Chú gác đêm vất vả, giữ ấm để còn làm nhiệm vụ. Bác ở trong nhà không lạnh bằng.” Câu chuyện ấy sau này được chính người chiến sĩ kể lại, trở thành một minh chứng sống động về sự quan tâm sâu sắc của Bác đối với từng con người cụ thể, chứ không chỉ là tình cảm chung chung. Qua lời kể của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và những người từng sống, làm việc cùng Bác ở Việt Bắc, có thể thấy rõ một điều: sự giản dị và tinh thần đặt mình ngang hàng với mọi người không phải là hình ảnh xây dựng, mà là lối sống thật của Hồ Chí Minh. Câu chuyện nhỏ này không chỉ phản ánh đức tính khiêm tốn, tiết kiệm của Bác mà còn thể hiện một tư tưởng lớn: người lãnh đạo phải gắn bó với nhân dân, chia sẻ mọi khó khăn gian khổ với nhân dân thì mới có thể dẫn dắt và thuyết phục được họ. Chính điều đó đã góp phần tạo nên niềm tin sâu sắc của quân và dân ta trong suốt những năm tháng kháng chiến gian khổ. Đến hôm nay, câu chuyện ấy vẫn được nhắc lại như một bài học giản dị nhưng sâu sắc về đạo đức và phong cách sống.


