Cựu chiến binh

ó những bữa chỉ là nắm cơm vắt với muối. Vậy mà khi một đồng đội bị thương, phần ăn ít ỏi ấy lại được chia đôi.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với một vết thương ở chân và nhiều ký ức không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh ở địa phương, giúp đỡ các gia đình chính sách và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước. Mỗi buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường quây quần bên ông để nghe kể chuyện về một thời hoa lửa. Ông không kể nhiều về gian khổ, mất mát, mà nhấn mạnh tình đồng đội, lòng dũng cảm

Phú Thọ28/02/2026Quân Hải (Đoàn TNCS HỒ CHÍ MINH Xã Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với một vết thương ở chân và nhiều ký ức không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Ông tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh ở địa phương, giúp đỡ các gia đình chính sách và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước.

Mỗi buổi chiều, lũ trẻ trong xóm thường quây quần bên ông để nghe kể chuyện về một thời hoa lửa. Ông không kể nhiều về gian khổ, mất mát, mà nhấn mạnh tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình. Ông luôn dặn các cháu phải chăm ngoan, học giỏi để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹpĐêm hôm đó, một chiến sĩ trẻ bị sốt cao. Người tiểu đội trưởng đã nhường lại phần cháo loãng ít ỏi của mình cho đồng đội. Anh nói:
“Còn sống là còn chiến đấu. Đồng đội mình phải sống.”

Sự hy sinh thầm lặng ấy không chỉ giúp người lính trẻ vượt qua cơn sốt, mà còn sưởi ấm tình đồng chí giữa bom đạn. Đó chính là phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ”: yêu thương đồng đội như anh em ruột thịt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ó những bữa chỉ là nắm cơm vắt với muối. Vậy mà khi một đồng đội bị thương, phần ăn ít ỏi ấy lại được chia đôi. | Câu chuyện thời hoa lửa